RSS

perfectionist

Mon, May 20, 2013

0 Comments

Tôi tạt qua FV làm check-up, nhân đó chụp bạn Ph. một ít ảnh chân dung. Chụp trong môi trường bệnh viện, tôi chưa làm bao giờ nếu không kể lần chụp con tôi lúc mới sinh. Cháu Linh Phan hôm trước chụp tôi đang làm việc (Tốc ảnh - People’s Identity), chụp rất tài tình, tôi không qua được. Tự nhiên sau chuyến về Saigon đó, cháu bị đau cột sống. Bệnh tật hiện diện khắp nơi, mọi lúc.

Email bạn Triển ngắn thế này thôi, cũng làm tôi vui cả một ngày:

Bảo ơi,

Liễu cầm (liuqin) thân đàn làm bằng gỗ liễu, hình thù giống lá liễu. Hình thù cũng giống tì bà, nên cũng được gọi là tiểu tì bà hay thổ tì bà (thổ đây là local, nguyên thủy.)

Liễu cầm xưa chỉ hai dây, đến đời Thanh cải thiện thành bốn dây. Âm vực rộng, có thể độc tấu hay hòa tấu. Kỹ thuật đàn liễu cầm giống đàn mandolin. Lưu truyền từ xưa tại vùng Sơn Đông.

Tôi nói với bạn Ph. rằng dạo này ngưỡng chịu đựng sự xộc xệch của tôi thấp hẳn. Tôi không kiềm chế được, không xuê xoa cho qua được. Bạn nói, ấy là bạn B. trở về đúng bản chất perfectionist; có thể là vậy, tôi thèm khát sự toàn hảo và đòi hỏi cao.

Những buổi chiều Saigon mưa, ở nhà tập đàn thú lắm. Tiếng đàn tươi nồng, đầy đặn. Viết nhạc cũng thú nữa.

Tôi khởi sự viết một Suite cho guitar và dàn nhạc (The Saigon Suite). Ở trang đầu, tôi đề: Đề tặng Phùng Tuấn Vũ, người cầu toàn bậc nhất đã dạy tôi không thỏa hiệp với cái ác, cái dở.

Đời cứ thế mà trôi.

Continue reading...

làm sao để hát ê a?

Sun, May 12, 2013

0 Comments

Sting hát ê a kiểu ngâm vịnh rất giỏi. Kiểu hát chant đó, ngân nga rề rà bằng một thứ giọng hát phẳng, vô cảm, trung tính, không phải dễ. Hát như tụng kinh, không phải dễ. Những người sinh ra đã có một kiểu hát nồng nàn, chẳng thể nào hát như Sting được. Giọng phải lạnh, khô, tâm hồn phải tĩnh, phải đứng ngoài câu chuyện. Có lần tôi tham vấn Dũng Dalat liệu có giọng nam nào ở Việt Nam hát vô cảm (trớ trêu thay, tôi không tìm người hát tình cảm!) tốt không, Dũng nhắc Trung Kiên, Tấn Trung. Nhưng hai bạn ấy có chất giọng sắc nhọn, trong khi tôi lại cần một thứ giọng dày hơi mờ, như đã được bào mòn đi…

Gabriel Yared người Lebanon viết nhiều nhạc phim tôi thích. Có hai bài hát tụng đều do Yared đặt Sting viết: “Desert Rose” cho phim The English Patient và “You Will Be My Ain True Love” cho Cold Mountain. Hôm qua tôi xem trên YouTube những cảnh bị cắt ở The English Patient có lồng nhạc Sting hát, anh hát vờ như chẳng hiểu gì câu chuyện, hát như kẻ ngoại cuộc vậy mà tôi ứa nước mắt. Đó là đoạn gã “người Anh” bế cô nhân tình tử thương vào hang động, và đoạn cô y tá đọc cho bệnh nhân một trang sách. Đóa hồng sa mạc ngọt ngào, ký ức đau đớn.

Tối qua tôi viết xong một bài hát phim: hai giọng nam nữ đối đáp và một dàn hợp xướng đệm. Tôi vừa viết vừa đọc lại The English Patient, không nhớ là lần thứ bao nhiêu.

NGƯỠNG CỬA

Mẹ đang chốn nào có nghe con gọi?
Mẹ ơi nỡ bỏ chính con trơ trọi
Mẹ xưa đã lạc đã lầm đường đau
Thì thân mới tội mới tình bể dâu
Thành ra thân ấy rụng nát như hoa

Mình đang chốn nào, có ai quen mặt?
Mình ôm mối hận giữa con tim chật
Mình đâu dễ lạc mất câu nguyền xưa
Dành riêng kiếp này nát thân được chưa?
Mình nghe hơi oán đầy rẫy xung quanh

Mẹ ơi giữa mặt đất không đường đi
Mẹ đi lối tình ngỡ là lối vui
Giờ con không hay, chọn ngay lối ấy
Ngưỡng cửa bất hạnh đang chờ con vào
Ngưỡng cửa oán thù đang chờ con vào
Mẹ xưa đã lạc đã lầm thật không?

Continue reading...

như mới

Tue, May 7, 2013

0 Comments

Quan niệm Á đông tồn tại đến giờ, tất nhiên ở mức độ ít khe khắt hơn, rằng vợ chồng đứng tuổi (chưa phải già, vẫn còn trong tuổi lao động và tất nhiên chưa được về hưu) mà còn thân mật “anh ơi, em à”, còn hôn nhau, nắm tay nhau ngoài phố, còn thể hiện tình cảm trước mặt con cái hoặc khách khứa, ấy là không ra gì, là “chơi chua” (từ lóng Saigon cũ), là giăng gió, lãng mạn rởm. Do quan niệm ấy, các cặp hôn phối xem nhau như kẻ “ắt có và đủ” (thấy đủ không thì cũng còn tùy) của nhau, nghiễm nhiên tồn tại dưới cùng một mái nhà, đi làm đi ăn, sinh con đẻ cái một cách… hồn nhiên và ít khi nghĩ đến nhau như người mình từng yêu, từng thề sống thề chết để được yêu, từng cưới hỏi đàng hoàng, suy nghĩ chín chắn. Vợ chồng dần dà đánh mất ý nghĩa thiêng liêng của sự gắn bó, còn đôi vợ chồng nào mê Tam quốc thì thậm chí “vợ chồng như áo quần”, là người ngoài không ruột thịt, có thể thải bỏ, thay đổi.

Bởi thế, đa số những người trẻ hôm nay sợ hôn nhân. Sợ, chẳng phải vì sẽ ràng buộc trách nhiệm hay cơm áo gạo tiền đầu tắt mặt tối, chẳng phải vì bị dọa sẽ phải cắm mặt vào chậu giặt hay mớ xoong nồi; sợ, là vì dễ thấy sự lãng mạn vơi đi rất nhanh từ các cặp phối ngẫu. Không còn thiết tha, không còn xót xa, như tôi viết trong bài “Tàn Phai”, là viễn tượng làm ngán ngại những kẻ độc thân trước thềm hôn nhân.

Ít có những đôi vợ chồng còn giữ được niềm đam mê, sự tươi mới, cách cư xử hòa nhã, lịch thiệp, thân ái và chân thành với nhau như hồi chưa cưới.

Vì sao?

Thì như tôi đã viết ở trên, do quan niệm Á đông hằn vào tâm trí, coi vợ chồng là mối quan hệ mang tính nghĩa vụ (với gia đình họ hàng hai bên, với chòm xóm, với bạn bè chung, với con cái), mà đã là nghĩa vụ thì chỉ có một lựa chọn là thi hành. Làm tốt, không bỏ bê trách nhiệm, thì nhà êm cửa ấm; làm không tốt, sẽ gánh chịu trách cứ, la mắng, ghét bỏ từ gia đình họ hàng. Chỉ chăm chăm thực hiện nghĩa vụ, còn lấy đâu ra thời gian và tâm trí để nghĩ những điều ngọt ngào, nói những lời lãng mạn! Người vợ, người chồng sẽ biến thành hai cỗ máy kiếm tiền (mà có khi còn coi đó là tiêu chuẩn đáng biểu dương), giao tiếp với nhau theo thói quen, theo phản xạ như hai bánh răng lăn khớp vào nhau, nói với nhau những lời tối thiểu vì thật ra có còn sức đâu nữa để mà nói khi cả ngày bận mưu sinh. Người vợ, người chồng già đi bên nhau, nhủ thầm mình may mắn khi không phải ly dị, khi con cái mạnh khoẻ ngoan ngoãn, vậy là hết một đời, xong một thế hệ.

Những đôi vợ chồng thậm chí còn thống nhất với nhau một thỏa ước bất thành văn: ai cũng phải ráng mà khỏe mạnh. Không cho phép ốm! Không được than van! Vì như thế, ngay lúc ốm mệt cũng không muốn nói ra, và cái sự giấu giếm tự lo một mình ấy còn được gắn huy chương nhẫn nhịn, biết chịu đựng. Trong khi đó, lúc yêu nhau, người này nhăn mặt là người kia đã luống cuống, người này chưa kịp than người kia đã đoán ý mà chiều. Lấy nhau rồi, cử chỉ hành vi cao đẹp dạo nào tự động biến mất. Cũng chẳng ai rỗi hơi ở đó mà nhắc “thuở ban đầu lưu luyến”, vậy là xem như bình thường.

Bình thường đến mức tầm thường.

Âu cũng do chúng ta có ít thời gian quá.

***

Giữ được không khí lãng mạn trong hôn nhân đến nhiều năm về sau, đó là một thành tích không dễ lập.

Bạn phải đối mặt với hai rào cản: một, là sự trêu đùa của người ngoài trước những cử chỉ lời nói lãng mạn; hai, là quỹ thời gian của bạn đã dành hết cho mưu sinh và các trách nhiệm gia đình. Vậy thì những người (thiểu số) giữ được lửa ấm, được sự nồng nàn và thái độ mềm mỏng, dịu ngọt trong hôn nhân đã phải vượt qua hai rào cản đó.

Nhưng trên hết thảy, là tự ý thức. Khi ta ý thức việc gì là quan trọng, ta sẽ dành ưu tiên cho nó. Việc duy trì, củng cố, bồi đắp, nuôi lớn khối tình cảm vợ chồng cần được coi trọng và ưu tiên. Bởi vì nó là nền tảng của một gia đình hạnh phúc.

Mà đã hạnh phúc, thì đâu có kể chi chuyện thị phi, đâu có ngại mất thì giờ.

Khi yêu nhau, người ta đã mong được sống bên nhau đến thế nào?

Người ta đã phải chống lại những gì - thái độ phản đối của gia đình, người yêu cũ quay lại, tình trạng nghèo khó hoặc ốm đau của một trong hai người, vân vân - để có được hôn nhân? Căn cứ vào đấy, hôn nhân là tòa lâu đài xây bằng mồ hôi nước mắt (có thể có cả máu) của hai cá nhân, là tác phẩm chung của hai người yêu nhau. Sao ta lại không quý trọng tác phẩm của chính ta?

Biết quý trọng hôn nhân thì mới dẫn đến quý trọng người phối ngẫu. Quý trọng, mới biết cách chăm sóc, nâng niu. Quý trọng, mới đủ ngọt ngào cho nhau dù ngày hôm ấy có mệt mỏi bực tức vì công việc đến mấy. Quý trọng, thì mới giữ được hôn nhân như mới.

Như mới yêu.

(cho ĐẸP tháng 5/2013)

Continue reading...

nhật ký 1/5

Wed, May 1, 2013

0 Comments

Tôi và Lan có những ngày nghỉ lễ dễ chịu. Lan, tôi không biết, còn tôi thì năm nay dễ chịu nhất kể từ 1975 vì gia đình tôi đã thôi không còn nhắc/bị ám ảnh bởi ngày 30/4 nữa. Mọi buồn tủi, thất vọng đã lùi xa.

Tôi đã dùng Sony Xperia Z được hai ngày. Tôi hứa với bạn Hoàng Nông sẽ viết một bài về chuyện làm nhạc trên thiết bị di động. Mobile devices, với tôi là iPhone 5, Sony Xperia Z và MacBook Air. Tôi không dùng iPad nữa. Dĩ nhiên cần một số thứ cắm ngoài lỉnh kỉnh, nhưng tôi sẽ viết bài có đầu có đuôi sau.

Z chụp ảnh tốt và âm thanh hay tuyệt.

Buổi chiều trời xám, mưa lây phây. Tôi ghé Minh Tâm scan phim chụp Thúy Anh, lâu nay tôi chỉ scan ở đây: có drum scanner và Thảo là người tôi tin tưởng nhất; nhưng hôm nay Thảo không đi làm, đành gửi phim lại. Minh Thảo (lại Thảo) hối thúc tôi gửi files sang Mỹ “để con vào lab phóng ảnh tặng cô”, còn ở đây tôi phóng thẳng từ phim ra giấy màu, đành vậy. T-Max chụp cho Thúy Anh là hai cuốn cuối cùng còn lại. Hasselblad cũng thông báo ngừng sản xuất V-series, vậy thì 500C/M lại càng quý. Tôi đang phân vân chọn giữa H-system của Blad và S-system của Leica, thì tất nhiên cái nào cũng đắt lè lưỡi.

Mai tôi lên lịch làm việc cho mấy tháng tới. Chỉ còn một show Cặp Đôi Hoàn Hảo cuối cùng, thế là tôi sắp được trở về môi trường làm việc lặng lẽ của mình. Thích.

Continue reading...

ngày lụa mới

Mon, Apr 29, 2013

0 Comments

Hôm qua Thảo Trang nói với tôi, “Địa Đàng” ám ảnh em suốt mấy hôm nay. Nắng bối rối khi nàng trong xanh vậy, mà anh sao hơn được nắng.

Không kể bản acoustic “Tàn Phai” Nguyên Hà tự thu mà tôi đã được nghe từ một chia sẻ mạng và viết lời khen trên blog, “Địa Đàng” là bản thu âm chính thức đầu tiên dưới sự hướng dẫn của tôi, cuối năm 2010.

Đây là bài hát được bạn bè xem như sự trở về thời kỳ xinh-trầm-ngoan (”Em ngoan ơi, cho anh ôm em”, “Xinh của anh, em là ngoan của anh”), song kỳ thực, có một biến đổi ít người để ý trong cách xưng hô nhân vật: tôi đã viết “anh/em” thay vào “ta/em” (”Ta xin em, xin một dấu môi xinh”) như trước kia.

Nếu biết trước, anh đã xin thêm ngày
Được giam trong tay mềm em

Thay đổi này đáng kể: ta/em xa cách và có vẻ bề trên; anh/em gần gũi thân mật và giống lối xưng hô ngoài đời.

Bên cạnh biến chuyển về lời ca, “Địa Đàng” cũng đánh dấu sự quay về với cách khai triển giai điệu tương đối dễ nhớ và ngọt dịu, không còn đắng cay u uất như những “Ngọt và Đắng”, “Thủy Tiên”, “Ngày Bình Thường”. Giai điệu tự tôi có thể nhận là đẹp, có “Em Về Tinh Khôi”, “Vắng Em”, “Tình Ơi”, “Quỳnh” và “Địa Đàng”. “Địa Đàng” được viết ra vào một chiều Saigon đầy hơi mưa ẩm ướt, tôi mơ về một “ngày lụa mới”.

Giữ lấy nhé, tim mình đang chung nhịp
Thì sao không chung đời nữa?

Viết xong “Địa Đàng”, tôi đã hoàn thành chín bài hát Ru Trong Đêm Mưa Bão trong bốn ngày kế tiếp. Cuối năm nay, sau khi xong nhạc phim, tôi sẽ đích thân đàn cho Nguyên Hà hát những bài này.

- Saigon, ngày lễ, kỷ niệm nửa năm của Lan và tôi

Continue reading...

rehearsal

Thu, Apr 25, 2013

0 Comments

Ừ thì cũng chẳng phải bấy lâu tôi không có dịp nào làm việc với ban nhạc sống. Ừ thì cũng chẳng phải tôi không được nghe các bạn Hương, Khôi, Hà, Dũng, Trang hát live hoặc là hát trên đĩa.

Nhưng tôi yêu cái không khí lúc tập dượt. Một thứ không khí nhộn nhạo, lộn xộn, nhưng gần gũi dễ thương khó tả. Cái không khí của một nhóm chừng chục người không hơn, hát và đàn những giai điệu nào đó tất nhiên quá quen đối với tôi, bằng một cách chơi tự nhiên, đầy hứng khởi và thành tâm. Chỉ ai trực tiếp tham gia những buổi rehearsals mới cảm thấy được: để đàn và hát một cách tự nhiên như không hề chuẩn bị gì, người ta cần chuẩn bị rất nhiều và phải chứa đầy lòng thành trong tim.

Tôi có bốn mươi lăm năm thuộc về Saigon, hai mươi lăm năm viết ca khúc trên chính mảnh đất thân quen này, những ca khúc được sinh ra từ hạnh phúc, thống khổ, hy vọng, thù hận, chán chường, bệnh tật, yêu thương, hàn gắn, tha thứ của chính tôi. Hai mươi lăm năm và bảy trăm năm mươi bài. Ừ thì con số chẳng nói lên điều gì. Nobuyoshi Araki chụp nửa triệu bức ảnh chỉ về Tokyo; tôi không tài nào viết nửa triệu bài hát, song tôi sẽ viết đến hơi thở sau cuối chỉ ở đây - Saigon, chỉ bằng tình cảm của một người Saigon.

Đêm nhạc Những Tình Ca Saigon ngày mai mới diễn ra. Bây giờ, tôi gửi lời cảm ơn trước đến toàn thể ban nhạc Dũng Dalat, em Thanh Thủy trợ lý đắc lực của tôi; em Minh Đức MC; và các bạn Hồ Quỳnh Hương, Hiền Thục, Hồ Trung Dũng, Mai Khôi, Thảo Trang và Nguyên Hà đã tận tâm cùng tôi, cùng những ca khúc của tôi trong những ngày này.

Mai, ta vẫn còn một buổi rehearsal nữa trước khi biểu diễn.

Continue reading...

những con số

Tue, Apr 23, 2013

0 Comments

- Từ năm 1991 đến 97, trung bình mỗi năm tôi viết khoảng 10 ca khúc
- Từ 1998 đến 2003, trung bình mỗi năm 30 ca khúc
- Đỉnh điểm là 2006: 75 bài trong một năm

Lúc còn học guitar cổ điển, tôi rất khát khao viết được một bài hát có lời. Soạn nhạc cho guitar, cho dàn nhạc nhỏ, tôi làm được, nhưng viết ca khúc là một điều gì đó quá tầm với, chỉ dám mơ. Các thầy dạy nhạc tôi, mỗi thầy có viết vài bài hát, đem ra khoe sinh viên và chúng tôi ngưỡng mộ gần chết. Mùa nghỉ Tết, tôi loay hoay với việc sáng tác đến độ chẳng bước chân ra cửa. Và vẫn không viết được gì ngoài mớ bản thảo ý tưởng lôi thôi…

Mùa hè 1989, tôi dành toàn bộ thời gian, chủ yếu là các buổi chiều tối, để viết. Khi đó giống như được khải ngộ, tôi nghiệm ra cách viết ca từ sau những bản nháp phổ thơ (tất cả những bài thơ lọt vào tay), và cứ theo đà mà viết. Tôi mua những tập chép nhạc bán sẵn, khổ bé hơn A4 một chút, viết những bài hát đầu đời của mình vào đó và đề tặng riêng cho một người bạn (nay đã mất) là anh Đặng Văn Hưng, cán bộ giảng trường Cao đẳng Sư phạm, đồng nghiệp của tôi. Có được khoảng 4 tập như vậy, là 40 bài. Xem ra thì cả một công trình, nhưng tôi đã xé bỏ hầu hết vài năm sau, vì tự cảm thấy những sáng tác của mình là… không ngửi được. Những bài tốt được giữ lại vỏn vẹn có “Tàn Phai”, “Em Về Tinh Khôi”, như vài vết mực son làm phần thưởng khích lệ người viết.

Từ năm 1991, tôi sáng tác đều đặn và như số liệu bên trên, mười bài mỗi năm. Có “Tình Trầm”, “Em Về Tóc Xanh”, “Chờ Em Nơi Thềm Trăng” thuộc về giai đoạn tiền-chuyên-nghiệp đó.

Những sáng tác đầu tay của tôi vấp phải lỗi cơ bản là không khai thác giọng người, mà cứ như viết cho nhạc khí. Cái đẹp của giọng nói/hát, cái đẹp của tiếng Việt, vẻ riêng của tiết tấu tiếng mẹ đẻ, những cách tu từ và cách cấu trúc một bài hát, phải mãi sau này (khi đã làm producer chuyên nghiệp) tôi mới dần dần học được. Vậy nên tôi xem giai đoạn từ 1997 trở về trước là thời đi học.

Từ 1998, vừa làm nhà sản xuất vừa sáng tác, có sẵn môi trường studio, ca sĩ, nhạc công, tôi viết nhiều hơn. Đặc biệt khi có những giọng ca như Trần Thu Hà, Mỹ Tâm, tôi phải nỗ lực tìm cách viết sao cho tôn vẻ đẹp tiếng hát họ. Tôi không còn viết vu vơ để đấy nữa, mà theo từng dự án, từng ca sĩ cụ thể. Đó là điều bắt buộc đối với một người chọn nhạc làm nghề nuôi thân.

Năm 2006, suốt cả năm tôi sáng tác, không làm gì khác, trừ những lúc trầm cảm nặng không thể viết. Mà ngay cả khi cảm hứng chẳng đến, đầu óc u mê, tôi viết tản văn bù vào. Còn thì toàn là nhạc: những dự án Tuyết Nhiệt Đới, đĩa riêng quocbao V, album Hồ Bích Ngọc, Thủy Tiên II và Tóc Tiên Nụ Cười Nắng Mai, các bài viết chuẩn bị cho Từ Hiền Trang đều thuộc về năm này.

Sau năm ấy, tôi chưa bao giờ lập lại được kỷ lục. Tôi duy trì trung bình 30 bài/năm, xê xích đôi chút. Cũng đến lúc thấy chán ca khúc rồi, tôi quay lại với khí nhạc.

Continue reading...

những bài hát của thời nát tan

Tue, Apr 23, 2013

0 Comments

Lúc chọn in nhạc phổ chuẩn bị cho chương trình Những Tình Ca Saigon, tôi xem lại những ca khúc viết trong năm 2004. Hơn 40 bài. Có một số bài viết ngay trong tháng Sáu năm đó, đúng vào thời điểm mà vài người thân như Lê Hiếu, Mai Khôi, Chou đều biết tôi nát tan đến mức nào. Ngoài một số bài trong sáng nhẹ nhàng mà tôi viết cho Thủy Tiên (”Bài Hát Xưa”, “Tình Em”, “Ta Đã Yêu Trong Mùa Gió”) thì còn rất nhiều bài dành cho Mai Khôi (”Khôi”, “Mùa Quả Đắng”, “Một Thương”, “Dịu Dàng Này”, “Ngày Đong Đưa Mãi”, etc.) xem ra nhuốm màu erotic khá đậm. Giờ xem lại, thấy vui. Tất nhiên cái lúc sáng tác thì chẳng có gì đáng vui, nếu không muốn nói là mọi thứ thê lương như nhà mồ (Nhà vắng như mồ, “Vắng”). Nhà tan cửa nát. Ừ thì vậy.

Có những bài hát tôi viết từ lâu, phải một thời gian dài sau đó mới thấy nó vận vào mình. Như từ vô thức mà viết ra. Như kể một câu chuyện mình chưa trải. Ngẫm thấy lạ.

“Giữ Lại Cho Ấu Thơ” đã có mầm từ năm 1988, vào dịp Tết, khi tôi từ Campuchia trở về. Mới đầu, nó là một chủ đề soạn cho guitar, ở cung Mi thứ, tôi soạn được ít dòng thì bỏ đó. Nhạc bản thời 88 thì viết tay là dĩ nhiên, và tôi giữ từng xấp nhạc viết tay chứa những dòng chỉ là bản thảo thô dang dở. Mười năm sau, nhân lúc soạn lại tư liệu cũ, tôi chơi khúc nhạc của mình trên đàn rồi viết ra hai đoạn A, B mới, để đoạn nhạc cũ làm đoạn C.

Ta yêu em từ khi ta bỗng xôn xao xôn xao lời hát
Ta quên em từ khi son phấn tan đi
Em quên ta từ khi mưa nắng đan nhau che em đường vui
Thôi thì riêng ta về giữ con tim nhân từ

Cái tứ lời này, phảng phất hơi hướng của “Tàn Phai”.

Trên bản thảo gốc, tôi còn ghi: Viết cho B.K., tức là Bằng Kiều. Soạn xong, tôi đưa trực tiếp cho anh Bảo Chấn và không ngó ngàng gì đến bài hát nữa. Những bản phối đầu tiên của “Giữ Lại Cho Ấu Thơ”, anh Chấn thu cho Bằng Kiều, Trần Thu Hà; sau đó nhiều người hát lại (Bảo Yến, Mỹ Hạnh), nhưng tôi vẫn không xem đây là một bài tốt. Như là viết vội lấy lệ cho kịp đòi hỏi của thị trường. L., lúc ấy là vợ chưa cưới, đã bảo tôi rằng cô không thấy thích “Giữ Lại Cho Ấu Thơ” vì nó có vẻ cũ kỹ (về nhạc, giống “air” Nguyễn Trung Cang) và tầm thường về lời.

Phải đến 2004, tôi mới chính thức phối một bản hòa âm cho Lê Hiếu (đĩa Những Chuyện Kể). Rồi Hiền Thục cover lại.

Còn vòng tóc rối giữ cho vai em mềm
Còn giấy mới, giữ câu thơ u huyền
Còn ta, ta giữ lại cho ấu thơ

Thì ở thời đoạn nát tan đó, tôi còn biết nơi nào nương náu ngoài mớ ký ức tuổi thơ! Và những tình yêu tưởng tượng!

Chuyện tóc rối vai mềm giấy mới làm thơ, thì bây giờ tôi mới có được, thật trong đời.

Continue reading...

nhạc viết tay

Sat, Apr 20, 2013

0 Comments

Tôi vừa được bạn kỹ sư âm thanh trong đoàn phim Harry Potter Hòn Đá Phù Thủy gửi cho bản scan (gần 1 nghìn trang) nhạc phim thủ bút của chính nhạc sĩ John Williams. Viết bút chì trên giấy tổng phổ khổ lớn. Đọc tổng phổ, xem những ghi chú, những chỗ dập xóa, thấy xúc động vô cùng. Công phu lao động là một chuyện, điều gây cảm xúc hơn hết ấy là quá trình hình thành những notes nhạc, quá trình chuyển từ đầu óc ra mặt giấy. Nguyễn Công Phương Nam cũng viết tổng phổ bằng bút chì. Dù bút gì, thì vẫn viết tay. Copyist có nhiệm vụ chuyển thành bản in.

Hôm trước tôi cho Hoài Sa thử mấy cây bút máy, Sa rất thích. Tôi nghĩ, thích nhất là cái feel mạnh nhẹ trên giấy nó bộc lộ ngay tình cảm của người viết, như là nuance trong âm nhạc vậy. Cảm hứng lúc tuôn trào lúc khó khăn, đều hiện ra ở đầu ngòi bút. Không giấu được.

Kỳ này nhạc phim truyền hình Quyến Rũ, tôi cũng định làm kỹ với tổng phổ tương đối quy mô chứ không sơ sài như đa phần nhạc phim hiện giờ. Dĩ nhiên kỹ lưỡng quy mô thì mất công, và cũng tốn tiền nữa. Chẳng biết nhuận bút TFS trả có đủ cho tôi không, nhưng cứ làm cho thỏa chí trước đã. Tôi soạn nhạc trên giấy, viết tay.

Thích đã, rồi tính sau.

Continue reading...

still got the blues

Wed, Apr 17, 2013

0 Comments

Đinh Hương nhờ tôi soạn lời Việt cho mấy bài blues của Beth Hart, cô này (Hart) trước kia tôi có nghe, lúc còn tha thiết nhiều với những giai điệu u uẩn được đệm bằng một nhóm nhạc cụ nhỏ, thường là piano và guitar, cách hát và cách chơi đàn tạo độ tương phản sắc thái rất lớn. Blues là phải vậy: khi thì thì thầm không lớn hơn một hơi thở, lúc lại gầm gừ mạnh bạo giận dữ. Cái lúc “còn tha thiết nhiều” của tôi là lúc mê Norah Jones và “I’ve Got to See You Again”; lời Việt hồi đó tôi soạn định cho Hồ Ngọc Hà thu demo, giờ tôi cũng tặng luôn cho Đinh Hương.

Nhạc blues, ừ thì nỗi buồn. Nhạc blues tôi viết cũng kha khá, tập trung vào quãng 2007. Sau này tôi tìm cách thoát ra khỏi nó, vì dường như blues gây nghiện. Cứ nhịp 12/8 mà đong đưa, sớm muộn gì cũng bị hút vào, bị nghiện. Tôi nghe blues, viết blues, chơi blues, cứ muốn có một ly rượu trên tay.

Gary Moore thì chết vì nhồi máu cơ tim, do rượu.

Beth Hart, về tác khúc không có gì mới mẻ đặc biệt. Nhưng giọng hát cô say lòng và hai ngón 4, 5 tay phải vừa linh hoạt vừa có lực, nó làm thêm phong vị cho bài ca, nó góp phần tạo kịch tính. Ừ thì vậy cũng là hay, là đáng nhớ.

Tôi soạn lời xong rồi. Giờ tôi ngồi soạn hòa âm những bài của tôi.

Continue reading...

lưu giữ

Mon, Apr 8, 2013

0 Comments

Vy hỏi cách bảo quản phim, tôi khuyên Vy mua PrintFile archival sheets. Những túi đựng phim này mãi năm 2002 tôi mới dùng, đặt mua từ Amazon rất lách cách, phiền phức. Nhưng nhờ có nó, tôi mới biết các phim đã chụp từ 1996 đến thời điểm đó đã bị mốc bề mặt. Thì lau từng dây (strip) bằng vải chống tĩnh điện, cũng… có sao đâu, dù cho việc này rất mất thì giờ. Tưởng tượng nếu muộn vài năm nữa, chắc tôi không đủ kiên nhẫn mà lau cả nghìn cuốn phim - tức là bảy, tám nghìn strips. Chụp ảnh phải biết nâng niu máy, và biết lưu giữ phim. Trong số những người chụp ảnh tôi quen biết, Dương Minh Long và Long Thành có cách bảo quản, thống kê, sắp xếp khoa học nhất. Chẳng cần phải tốt nghiệp khoa bảo tồn bảo tàng hay là quản thủ thư viện, do tính người thôi, ai ngăn nắp thì biết cách giữ ngăn nắp. Ở ngoại quốc, những người chụp ảnh được học cả cách thức lưu hồ sơ, họ coi việc giữ gìn tư liệu là việc bắt buộc, cứ xem contact sheets của các bậc thầy thì thấy họ ghi chú cẩn thận thế nào. Ở ta, hễ cần đến một cái gì là đầu bù tóc rối lăn lóc tìm. Và thường là không tìm thấy.

Sự cẩn thận, khoa học trong việc lưu trữ những gì thuộc về mình là một phần của lòng tự trọng. Phải biết trân trọng những gì mình tạo ra, chứ nếu mình không quý thì mong gì thiên hạ quý?

Ký ức cũng cần gìn giữ theo cùng cách.

Theo tử vi Tây phương, những người thuộc Cự Giải có thiên hướng ngăn nắp, giỏi về tổ chức và cấu trúc. Nhưng nói là nói vậy thôi, chứ tôi thấy vẫn có nhiều Cự Giải lười.

***

Nếu tính theo thứ trong tuần, thì hôm nay đúng một năm buổi chiều tôi đi nhận chiếc Vespa màu xanh nửa đêm, quà tặng của Piaggio. Hôm đó tôi từ Hà Nội về vào buổi trưa, chiều đến nhận xe. Tôi ghé Kita ăn chiều, nhân thể gặp Trâm Anh K và Hoàng Anh. Buổi tối, mắt đau. Đó là khởi điểm cho cả một đợt đau dài hơn hai tháng. Trời thương, sau khi chữa khỏi chứng tăng nhãn áp thì thị lực cũng cải thiện. Ừ thì càng già mắt càng sáng.

Buổi chiều hôm nay không nắng. Có lẽ ít hôm nữa Saigon vào mùa mưa.

Continue reading...

đọc, như một hành vi cá nhân

Sun, Apr 7, 2013

0 Comments

Ở cuộc tọa đàm vừa diễn ra hồi đầu năm về Văn hóa đọc và lợi ích của sách do nhà sách Phương Nam tổ chức, tôi đã được nghe nhiều ý kiến trái ngược nhau về hành vi đọc sách. Người thì cho rằng việc đọc phải được nâng lên tầm văn hóa, sánh ngang hoặc hơn văn hóa ẩm thực, văn hóa lễ tết; kẻ lại bảo như thế là đao to búa lớn, xứ mình làm gì đã phát triển việc đọc đến tầm có thể coi là văn hóa. Là một người thích đọc, đọc lâu năm và không ngừng nghỉ, tôi thấy có thể góp mấy lời bàn về sự đọc này.

Thử định nghĩa lại “văn hóa đọc”? Tôi thấy chữ “văn hóa” khó hiểu, và quả là đao to búa lớn thật. Sao lại văn hóa ở đây? Đoán chừng rằng người ta muốn chỉ thói quen đọc sách, tôi thiết nghĩ nên dùng cụm từ “thú đọc sách”, “nghệ thuật đọc sách”. Phàm đã nâng lên tầm “nghệ thuật” đã là kinh khủng lắm rồi, đòi hỏi tinh tế và phức tạp lắm rồi, tôi xin tránh chữ “văn hóa”.

Tôi thích đọc và đọc từ sớm, trước tuổi đến trường. Những cuốn sách đầu đời - như người ta nói - giống như tình đầu hay thức ăn cho trẻ sơ sinh, có tầm quan trọng và sức ảnh hưởng đến cả đoạn đời dài về sau. Trước khi đến trường, tôi đọc tuần báo Thiếu Nhi do ông Khai Trí chủ nhà sách chủ trương, cùng những tập truyện mỏng viết cho trẻ nhỏ của Khái Hưng, Nhật Tiến. Tôi đọc say mê, ngoài giờ luyện chữ bắt buộc và học tiếng Pháp thì tôi chỉ đọc và đọc. Vậy thì thú đọc sách rõ ràng là một sở thích cá nhân.

Lớn hơn một chút, tôi lấy từ tủ sách gia đình tất cả những gì có chữ, đọc tất: sách giáo khoa, tôn giáo, chính trị, văn chương, các tập san phổ thông. Đọc hết, tôi ăn dần sang tủ sách của ông chú, ở đó toàn tiểu thuyết Tự lực văn đoàn và khá nhiều văn phẩm Saigon cũ. Đọc cho đến khi không còn gì để đọc nữa, thì tôi thuê truyện kiếm hiệp Kim Dung về ban khuya nằm đọc trong thứ ánh sáng lờ mờ chập chờn do điện áp sụt, đọc cả vào những đêm mất điện, đọc trong những kỳ xa nhà. Đã hình thành việc đọc như một thói quen, hay một kiểu nghiện, thì khó từ bỏ. Vậy thì việc đọc không phải là thứ bắt buộc mà được, phải do tự nguyện.

Bây giờ, ngay cả khi mua rất nhiều sách điện tử, tôi vẫn thích bản in trên giấy. Từ iPad, tôi vẫn in lần lượt các trang ra giấy để đọc. Vậy, việc đọc hay thú đọc sách hoàn toàn là hành động cá nhân hóa cao độ, không ai giống ai và chẳng muốn giống ai. Kẻ thích sách bìa cứng, người ưa bìa mềm; kẻ đọc ebook người mê sách giấy. Nghệ thuật đọc do đó mà đa dạng hóa.

Bạn bè hỏi tôi bí quyết đọc nhanh, tôi bày cho họ cách đọc theo đường chéo. Phương pháp này dựa trên thực tế là trong một câu chỉ có vài từ có nghĩa, trong một đoạn văn chỉ vài câu quan trọng, lướt mắt theo đường chéo zigzag sẽ đọc được nhanh mà không mất thông tin. Nhưng chẳng phải ai cũng tập được cách này. Vậy việc đọc hóa ra là việc khó.

***

Tôi lan man lẩm cẩm những dòng vừa rồi mà chưa hề nói gì đến cái lợi của việc đọc cả. Thì đây: đọc sách làm cho tâm hồn ta rộng mở, tri thức ta giàu có - đó là câu nói phổ biến nhất, lời khen sách dễ nói nhất. Song, đâu phải sách nào cũng bồi bổ tinh thần? Có những sách đọc thấy mệt người, đau đầu, suy nghĩ lung tung. Có những sách làm ta bần thần cả mấy ngày trời. Có những sách xui ta hành động liều lĩnh, buông thả, dễ dãi. Có những sách nhàm chán, toàn nói những điều ta đã biết, chẳng học thêm được gì. Có những sách được xếp vào kho tàng văn hóa nhân loại, nhưng ta đọc không hiểu lấy một chữ, đành chịu. Có những sách tưởng là tầm thường, hóa ra phong phú vạn bề. Có sách lành, có sách độc.

Tôi không biết liệu với những người không thích đọc, ta nói với họ lợi ích của sách thì có hiệu quả gì không? Với những người ưa sách giải trí, khuyên họ nên đọc sách triết học thì có được không? Thành thử, tôi chỉ nói về sự đọc của chính tôi: tôi không thể ngừng đọc, dù bận rộn đến mấy. Ngừng đọc cũng như nhịn ăn, nhịn thở, khó đến chết! Thế giới sách đối với tôi còn quý hơn của nả, nhà xe, vì tôi chịu được rỗng túi và đi bộ nhưng không nhịn đọc nổi. Còn tôi tìm thấy gì ở sách ư? Nhiều lắm. Tri thức, kiến văn chỉ là một vấn đề. Cái lợi do sách đem lại cho tôi là ở vẻ đẹp của chữ nghĩa, của ngôn từ. Của Lời, nơi mở ra vạn vật - như kinh Cựu Ước ghi, khởi thủy là Lời.

Nhưng rõ ràng đọc là một hành vi cá nhân. Ta chẳng bao giờ để cho mình bị kẻ khác ngăn cấm sự đọc, thì ta cũng sẽ không khuyên nổi ai nên đọc. Hãy để việc đọc tự nhiên diễn ra, mọi thứ trong đời đều tự nhiên diễn ra đó thôi. Hãy để thú đọc sách hay nghệ thuật đọc sách trở thành một cái gì thiêng liêng quý báu, để những người thủ đắc được nó có quyền tự hào. Có khi cách này (đưa hành động đọc lên hàng đặc tuyển) còn hấp dẫn hơn cách ta thường làm (suốt ngày hô khẩu hiệu lợi ích của sách). Người ta thường bị các thứ đặc tuyển đặc quyền lôi cuốn, phải vậy không? - nếu đúng thế, bạn sẽ không trách khi tôi tỏ vẻ cao ngạo.

Thế đó. “Văn hóa” đọc không phải là văn hóa đại chúng đâu. Ở Việt Nam đã đành, ở các xứ phát triển cũng vậy. Đọc sách vẫn là một công việc của thiểu số.

(viết cho Sành Điệu, tháng 4/2013)

Continue reading...
Older Entries