quocbaoTODAY

weblog cá nhân của quốc bảo
  • rss
  • Home
  • About
  • Contact

oài, mệt!

admin | March 10, 2010

Sáng nay rớt cái iPhone văng mất nút tắt nguồn. Vỡ luôn cái vỏ. Muốn tắt màn hình phải tìm cây tăm chọc vào. Lại phải sang Tân Á Long thay cái mới. Hic!

Bạn Tom bị bạn đổ mực tím lên đôi giày trắng. Không biết sao mà tẩy đây.

Cuốn Thị Dân đã có báo giá nhà in. Đắt kinh dị. Loại giấy mình chọn thì không có, giấy tầm thường đã đắt bỏng tay. Giải pháp: chờ giấy ít lâu (không biết lâu là bao nhiêu lâu!)

Quyết định từ chối tham gia festival Huế.

“Ba bên” đã bật đèn xanh dự án MT. Bớt một số việc lặt vặt để tập trung vào đó.

Bữa nay mệt ghê.

  • Share/Bookmark
Comments
No Comments »
Categories
nhật ký
Trackback Trackback

viết gì trong sáng thứ ba?

admin | March 9, 2010

Không muốn viết gì cả.

Lo hoàn thiện đề cương dự án workshop.
Chuẩn bị chiều thu âm anh Quang Lý.
Tối qua đọc xong cuốn Blink, cũng của Malcolm Gladwell. Hơi vụn vặt, không bằng Outliers.

MF là một chỗ thật hay. Cuốn Revue d’Hermès thật hay. Cám ơn amberviv.

***

Fabina gửi email báo tin vừa có thêm con gái. Đặt tên là Sharla Bình Yên. Chúc mừng cả nhà: Fabina, anh Cường, cháu Nelson. Hôn cháu Sharla.

  • Share/Bookmark
Comments
No Comments »
Categories
nhật ký
Comments rss Comments rss
Trackback Trackback

thank you for the grinding

admin | March 8, 2010

so i say thank you for the grinding…
(hát theo melody bài ABBA)

Bạn Tom cám ơn cô amberviv đã mài 2 cái ngòi cho bạn Tom và còn tặng thêm bạn ấy một nắm ink cartridges. Ngòi Lamy vẫn dễ viết hơn. Bạn Tom sẽ cố tập viết cho đẹp nữa đẹp nữa để bố hài lòng.

  • Share/Bookmark
Comments
No Comments »
Categories
bút mực
Comments rss Comments rss
Trackback Trackback

inky fingers

admin |

WAKE UP and SMELL THE INK.

  • Share/Bookmark
Comments
No Comments »
Categories
bút mực
Trackback Trackback

đọc mãi không hết

admin | March 7, 2010

Lần này đọc Ỷ Thiên Đồ Long ký lâu hơn hẳn các lần trước, vì đọc song song hai bản: bản dịch mới của Nguyễn Duy Chính và bản cũ của Tiền Phong Từ Khánh Phụng.

Nếu không kể những thay đổi của chính Kim Dung trong lần nhuận sắc vào năm 1972 thì bản thân hai bản dịch này đã có văn phong quá khác biệt.

Thú thật, giờ đọc bản cũ cứ như nhai cơm phải sạn. Và bao nhiêu cái tinh tế, cái hài hước, cái sâu thẳm đa nghĩa của đối thoại cũng chẳng thấy đâu.

oOo

Gần năm thập kỷ trước đây, vào lúc cao điểm, ở Sài Gòn đã có tới 36 nhật báo. Ba mươi sáu tờ báo ấy tranh giành nhau một số khách hàng chừng hơn 100.000 (còn nếu kể cả những người coi báo cọp, báo biếu hoặc mướn báo ở các sạp thì nhiều vô kể, cho dù một tờ báo thời đó chỉ bán với giá 2 đồng bốn trang, và 3 đồng tám trang).

Lúc bấy giờ Tiền Phong Từ Khánh Phụng đang dịch truyện kiếm hiệp cho báo Đồng Nai. Ông là người Minh Hương, ở Hà Nội đã từng soạn kịch. Những truyện kiếm hiệp đầu tiên mà ông dịch đăng trên báo này như Thái A Kiếm chỉ gây được một tiếng vang nho nhỏ. Một bữa, ông Huỳnh Thành Vị, chủ báo Đồng Nai bảo Tiền Phong: “Cần phải có một truyện thật đặc sắc, không có thì báo sụt mất tiên sinh ạ!”

Một tuần sau, Tiền Phong đưa cho ông Vị gần 100 trang đánh máy bản dịch “Ỷ Thiên Kiếm, Đồ Long Đao” của Kim Dung. Đây là một “feuilleton” mới nhất của nhà văn này hiện đang đăng hằng ngày trên một tờ báo ở Hồng Kông.

- Liệu có hơn gì “Thần Đao Hồ đại đởm” hay “Võ Lâm Ngũ Bá” - cũng của ông này - mà trước đây mình đã đăng không? - Ông Vị hỏi.

- Hay hơn là cái chắc.

Tòa soạn báo Đồng Nai đọc xong công nhận là hấp dẫn, nhưng phải đổi cái tên truyện. Sau khi bàn tới bàn lui, và dù chưa nắm vững được nội dung của cuốn truyện ra sao, mọi người cũng nhất trí đặt cho nó cái tên là “Cô Gái Đồ Long”. Sau này, khi in thành sách, độc giả có lấy kính hiển vi soi từng chữ cũng đừng hòng tìm thấy cái bóng dáng cô gái giết rồng ấy.

Cô gái Đồ Long xuất hiện trên báo Đồng Nai được chừng một tháng, đã gây xôn xao trong dư luận. Đi tới đâu cũng thấy người ta bàn tán, kể cả các nhà khoa bảng, mặc dù họ vẫn liệt kê nó vào loại “para-littérature”.

Và cũng từ đó, đi vào trong các ngõ ngách Sài Gòn, các xóm cầu khỉ, người ta thường được nghe tụi con nít hát:

Có cô gái Đồ Long lắc bầu cua
Lắc một cái ra ba con gà mái…

(tư liệu)

  • Share/Bookmark
Comments
No Comments »
Categories
đọc
Trackback Trackback

vũ hiệp

admin | March 6, 2010

“Đọc truyện vũ hiệp là một trong những phép tu dưỡng kí ức và khơi dẫn nguồn vui ẩn mật trong mình. Đọc theo lối hồn nhiên, hoặc vừa đọc vừa suy ngẫm. Chưởng lực, kiếm thế, nội kình phát ra có thể là tinh thể của tinh thần phát hiện.
Riêng đối với bạn thi sĩ, sách vũ hiệp có thể giúp bạn làm thơ lai láng một cách không ngờ. Điều đó không có chi lạ: ban sơ vũ học, văn học, thi nhạc cùng phát khởi tại một cội nguồn: uyên nguyên của tinh thần xuất phóng.”

- Bùi Giáng

oOo

Vài nhận định về sách vũ hiệp

Tại sao Tiêu Phong chết

Hiểu theo lối lai rai ta có thể căn cứ theo lời thốt cuối cùng của Tiêu Phong và tưởng đó là nguyên do thật sự của cái chết kia:

- Tâu Bệ Hạ, Tiêu Phong này là con dân nước Liêu, mà ngày nay phải ra mặt đương đầu bức bách vua nước Liêu, thì Tiêu Phong này còn mặt mũi nào sống ở giữa trời đất!

Chàng nói dứt câu, thì rút gươm tự đâm vào thân thể, và từ từ ngã xuống.

Tới lúc bấy giờ, ta mới hay rằng chàng chết. Nhưng thật ra chàng đã chết từ trước kia. Chàng đã chết từ cái lúc lỡ lầm giết mất A Chu.

Cùng với cái chết của A Chu, mọi nỗi hư huyễn tồn sinh trong tấn tuồng vô thường vũ trụ nhân gian bỗng mở rộng huếch hoác ra những hang hố đen ngòm. Cái chết của A Chu là chỗ quy tụ hết mọi cắc cớ tồn sinh.

Chỗ tập trung tinh thể của mọi thứ thảm họa hỗn độn về tấp lên đầu lên cổ con người ta. Mọi niềm tin tưởng chật hẹp thi đua nhau rụng rơi lả tả. Một thứ ánh sáng âm u về chiếu khắp mặt cuộc sống từ bấy tới nay của người anh hùng kia.

Ban sơ chàng tưởng mình là người Hán, chàng coi người Liêu là thù địch dã man, chàng được non nước người Hán ưu đãi, chàng làm Bang Chúa Cái Bang, rồi bất thình lình chàng bị trục xuất, chàng khám phá ra mình thuộc nòi giống chủng tộc Liêu, mình mang mối thù không đội trời chung đối với người Hán, thù nhà, nợ nước. Chàng chạy khắp chốn tìm kiếm thủ phạm đã sát hại cha mẹ chàng, chàng bị đẩy ùa vào những trận chém giết thảm khốc, chàng giết lầm kẻ vô can vô tội, chàng bị kẻ vô can ráo riết vây đánh, bao trận lưu huyết vô nghĩa đã xảy ra…

Nếu chàng có một tâm hồn hiền triết chút ít, ắt những cuộc hội ngộ dây dưa oan uổng kia đã đủ khiến chàng dừng bước và tự nêu trở lại với mình cái vấn đề thị phi rối rắm giữa dâu biển đa đoan, cùng bao nhiêu thảm họa oan uổng mà mọi kiếp người phải nai lưng ra gánh vác.

Nhưng chàng vốn bản chất anh hùng sôi nổi hơn là hiền triết đăm chiêu. Chàng vẫn lao đầu tới. Chàng vấp đầu vào bao nhiêu vách tường diêu mang phi lý căm căm. Chàng vẫn đeo đuổi tới cùng. Giết lầm kẻ này một phen, chàng vẫn tiếp tục giết lầm kẻ kia một phen. Mà không phải là hoàn toàn vô lý.

Oan nghiệt gia đình chàng quá thê thảm. Bước đi trong cõi hỗn độn, chàng vẫn có cái lý của mình. Cho tới lúc cái lý do thống thiết của chàng vấp phải cái chết của A Chu, thì mọi bóng ma quái gở bắt đầu vây ám. Cõi hỗn độn thị hiện nguyên hình trong tấn tuồng huyễn hoặc. Linh hồn chàng âm thầm biến chuyển.

Nhưng chưa tới mức tuyệt đối buộc chàng dừng lại, chấm dứt mọi hành động.

Dường như trong cơn tuyệt vọng đoạn trường, chàng vẫn phải bám vào lý do phục thù để sống. Chàng không thể cạo đầu sạch sẽ để đi tu.

Cho tới lúc?

Cho tới lúc chàng khám phá ra rằng phụ thân chàng chưa chết. Tiêu Viễn Sơn còn sống. Và Tiêu Viễn Sơn lại chính là kẻ đã cố tình gieo rắc bao nhiêu ngộ hội hỗn mang trên con đường chàng đi.

Tiêu Viễn Sơn vẫn có cái lý chính đáng của Tiêu Viễn Sơn. Tiêu Phong cũng chẳng thể nào từ bỏ phụ thân. Nhưng bỗng nhiên Tiêu Phong biến thành vật hy sinh trong mê cung tồn hoạt. Từ đó hai cha con nắm tay nhau bước cái bước cay đắng dị thường trong giai đoạn cuối.

Tiêu Phong vẫn dường như còn giữ đủ phong độ kẻ anh hùng. Nhưng thật ra trong linh hồn chàng đã thấy mở ra bao nhiêu khoảng trống vắng hãi hùng.

Đoạn cuối Thiên Long Bát Bộ đã âm thầm cho thấy những cơn lặng lẽ hoang liêu của Tiêu Phong trong những cuộc cùng bạn hữu hội diện.

Chàng đã âm thầm thể hội tấn tuồng hư huyễn nhân gian. Nhưng người anh hùng vẫn không thể nào đi tu. Cũng chẳng thể nào biến thể hóa thân làm một thằng thi sỹ bồ bịch của mây bay gió cuốn phận mỏng cánh chuồn chuồn chịu chơi phiêu bồng với châu chấu.

Sống đã anh hùng thì chết cũng anh hùng. Cái chết cái sống của Tiêu Phong là cái chốn quy hợp dị thường của mọi lảo đảo thị phi. Cuộc đời Tiêu Phong là cuộc đời kẻ anh hùng - hiểu theo nghĩa: một tại thể bát ngát đứng ra làm trụ sở cho sa mạc về mở cuộc tranh chấp và hội đàm với tồn lưu.

Chàng sống và chàng chết để làm nảy ra những tia sáng âm u huyền bí thiết cốt nào đó, đủ sức biến cõi thế vô thường thành cõi bờ cho những trận ba la mật về sau.

Cũng chính vì vậy nên bên cạnh thảm kịch Tiêu Phong, còn một thảm kịch Du Thản Chi, A Tỷ… Một tiếng nói cốt yếu liên can tới Du Thản Chi, ông Kim Dung đã để cho Tiêu Phong thốt ra. Tiếng nói đó không cứu vãn được gì cho Du Thản Chi. Nhưng nó vãn hồi được rất nhiều cho những tình yêu ngang trái.

A Tỷ móc hai con mắt quăng trả lại cho Du Thản Chi, nàng ôm xác Tiêu Phong chạy lao mình xuống hố. Nghĩa là: triệt để mù lòa chạy vào sa mạc của tình yêu.

Hư Trúc cũng yêu đương vị công chúa trong hầm tối. Đoàn Dự cũng mù quáng chạy theo tà áo của Vương Ngọc Yến. Hai người bạn thiết này của Tiêu Phong sẽ thành tựu cái mộng yêu đương mà Tiêu Phong đã để cho sẩy mất. Cuốn truyện thảm khốc của Kim Dung giữ được một thế quân bình rộng rãi.

Có kẻ sống để thành tựu tình yêu. Có kẻ chết để thành tựu tình yêu. Cái thứ tình yêu kinh khủng của bọn kia, quả thật là một thứ gì hy hữu. Nó chạy tràn khắp chốn, từ nhân vật chính tới nhân vật phụ, nó băng qua những máu, những lửa, những chém giết hỗn độn, những ngộ hội khổng lồ, nó lao mình vào tận cõi chết, nó chịu chơi một cách gay cấn, nó đem sinh mệnh con người ra đánh trận một còn một mất.

Cho Tiêu Phong chết, là một cách giúp chàng chuộc lại tình yêu của A Chu, và đồng thời làm rạng rỡ ý nghĩa những cuộc tình yêu khác và những cuộc từ khước khác do tình yêu đòi hỏi. Sách Kim Dung, sách Ngọa Long Sinh, Shakespeare… là những cuốn truyện dị thường, chúng thiết lập một cái gì không tuổi không tên trên căn cơ sa mạc. Một cái gì không tuổi không tên? Ta gọi nó là tình yêu? Nhưng tình yêu là gì? Nó chạy tràn khắp bình diện, nó biến thể thiên hình vạn trạng trong những mệnh đề phụ không lời, trông nó nhiều phen mù quáng chọi lại lòng từ bi, mà thật ra lại đi sát cõi bờ bác ái? Mọi lời bàn giải của chúng ta từ đó cứ như đứng trước một tai hại nguy hiểm khôn hàn: Thốt bất cứ một lời nào đều như mặc nhiên gây ngộ hội trong âm thanh ù lỳ của một tiếng. Làm sao đem cái gáo cái cây sáo, mà đo cái tầm nước đầy vơi của sông biển? Làm sao đem cái ngôn ngữ luận lý mạch lạc thông thường mà độ cho được những lớp lớp mây bay trong không khí? Mà không khí là gì? Là cái vô dạng vô thể vô hình, nó không có mạch lạc ràng buộc, và vì thế nó chứa chan nguồn sống. Nó giúp chim cất cánh bay đã đành, mà cũng chính nó giúp cho con cá lội. Và đôi phen cũng ru cho con beo con gấu ngủ yên một giấc ở trong rừng.

Cõi vô ngôn trong những kiệt tác xưa nay vốn chứa chất nhiều bình diện phải được khai mở. Khai mở bằng cách nào? Bằng thể hội một cách tịch nhiên. Lưu ý tới những thứ tạm gọi là mệnh đề phụ: một nhà sư bí mật nào bỗng nhiên hiện ra nơi Tàng Kinh Các? Một cô gái Áo Vàng nào bỗng đâu hai lần đi về từ cõi “Chung Nam Sơn hậu” tham dự vào cuộc tranh chấp thị phi? Và ngâm câu:

“Chung Nam Sơn hậu? Hoạt tử nhân mộ. Thần điêu hiệp lữ. Tuyệt tích giang hồ…”

Từ cái cõi tuyệt tích giang hồ kia, cô gái áo vàng lại trở về. Và chỉ một mình cô giải quyết được một sự tình đang sắp đi vào chỗ bế tắc. Tại sao như thế? Cũng chỉ có một mình cô thốt nửa câu cốt yếu về Trương Vô Kỵ (mà ông Từ Khánh Phụng dịch lộn đi một chút)…

Nhà sư bí mật trong Thiên Long Bát Bộ cũng thế, xét trên quan điểm từ bi nhà Phật, thì bao nhiêu hành động của Tiêu Phong phải bị lên án. Nhưng nhà sư phi phàm kia đã đột ngột hiện ra trong một trường hợp nào đó, và không tiếc lời xưng tụng Tiêu Phong?

Thế là nghĩa lý gì?

Chỉ thử nêu câu hỏi ra và để yên nó mở ra như thế. Mảnh đất đai Luận Lý Học tùm lum gai góc ngày nay, không cho phép ta đáp bất cứ một lời gì.

Tại sao Đoàn Dự sống

Đoàn Dự sống vì chàng bản chất lai rai chịu chơi. Với chàng, chỉ có yêu đương là tất cả. Ngoài ra, chàng từ khước hết. Chàng từ khước võ công cái thế, chàng từ khước phú quý vinh quang. Con cái đế vương vua chúa, mà giũ áo ra đi lang thang góc biển, kết bồ bịch với hảo hán giang hồ. Nơi chàng, tuyệt nhiên không thấy dấu vết của con người ỷ vào giai cấp, kiêu hãnh vì tài hoa. Hồn nhiên sống theo sở thích, hồn nhiên xen vào những cuộc tranh chấp giang hồ, đem lời hơn lẽ thiệt ra khuyên giải mọi người, chả cần biết là họ có thèm nghe mình nói hay không. Chàng hồn nhiên tin rằng ai ai cũng tốt cả. Ai ai cũng sẵn sàng nghe chuyện đạo nghĩa. Nhiều phen chàng lâm vào tình cảnh lố bịch mà vẫn chịu chơi. Chàng lố bịch một cách thơ mộng. Bị người ta sỉ vả, đày đọa khốn đốn, cũng chẳng bao giờ thấy chàng oán hận. Chính vì cốt cách của chàng như thế, nên sự hiện diện của chàng nhiều phen đã đem lại bình ổn cho những cuộc xung đột sắp đi tới chỗ điêu đứng bất khả vãn hồi.

Võ công của chàng cũng thơ mộng chịu chơi. Siêu tuyệt mà vẫn có chỗ lai rai. Lúc thi thố thần diệu tuyệt luân. Lúc đánh ra không ăn nhằm đâu vào đâu cả. Lúc xuất quỷ nhập thần. Lúc ù ù cạc cạc đờ đờ đẫn đẫn như linh hồn thằng bé ngơ ngác ngây ngô.

Chỉ có bước Lăng Ba Vi Bộ dùng để tránh đòn là luôn luôn thi thố được. Ấy có nghĩa rằng môn võ công ấy không dùng để tấn công sát hại ai, vì thế nó luôn luôn hợp với bản chất Đoàn Dự. Đoàn Dự lúc nào cũng vận dụng nó được. Môn Lăng Ba Vi Bộ từ đó cũng là một thứ gì huyền diệu bí nhiệm như ngôn ngữ Dịch Kinh. Một thứ gì thuộc cái thời uyên nguyên thượng cổ.

Một thứ gì không còn ngấn tích lưu tồn trong xã hội ngày nay. Vì thế nên bà chúa cung Linh Thứu, một lần nhìn thấy chàng thi triển môn võ công ấy, bà đã mơ màng đăm chiêu tự hỏi: - Kẻ ấy là ai? Kẻ ấy là ai? Mà học được môn Lăng Ba Vi Bộ? Một môn võ công từ lâu đã thất truyền? Kẻ ấy là ai?

Kim Dung đã để cho Bà Chúa kia nêu đi nêu lại một dấu hỏi ngậm ngùi. Kim Dung đã để cho Tiêu Phong kết nghĩa anh em với Đoàn Dự ngay từ lúc sơ ngộ, ấy cũng là thuận theo lẽ đồng thanh đồng khí. Hai con người trông khác nhau một trời một vực kia lại giống nhau vô ngần trong tinh thể hào hoa quảng đại. Chỉ có khác một điều: hoàn cảnh Tiêu Phong bi đát đã xô chàng đi vào những lối đi thê thảm, không cho phép chàng được thong dong thành tựu tinh thể bao dong quảng đại của mình. Tinh thể xin phó thác cho hai người bạn thiết: Đoàn Dự và Hư Trúc.

Để cho ba kẻ, kết nghĩa anh em, Kim Dung đã xây dựng tác phẩm trong một mối tư lường sâu xa về tồn thể uyên nguyên. Và cũng vì duyên do đó, nên cuối cùng Vương Ngọc Yến đã đáp lại tình yêu của Đoàn Dự, Vương Ngọc Yến lấy Đoàn Dự, có nghĩa là: Vương Ngọc Yến đã lên đường tìm về miền cõi chân chính của tinh thể mình vậy.

[Sách Ngọa Long Sinh cũng mở ra cái vùng thăm thẳm của suy tư về tồn thể uyên nguyên. Duy có điều: ông thử thách lòng kiên nhẫn của độc giả một cách trầm trọng quá. Ông để nhiều khoảng vắng lặng quá u uất, sau những cuộc dây dưa, kéo quá dài trong những động tác chẳng có chi hấp dẫn. Người đọc chịu khó theo dõi ông trong mấy chục bộ vũ hiệp tràng giang đại hải, ắt sẽ còn tìm thấy những gì não nùng huyền bí mà trong sách Kim Dung không có. Tạm có thể nói rằng: sách của ông kém sách Kim Dung ở phương diện nào đó, thì ấy là điều kiện cốt yếu để thể hiện những gì ẩn mật vượt quá sách Kim Dung. Và sách Kim Dung nếu có thua sách Ngọa Long Sinh ở phương diện nào đó, thì ấy cũng là điều kiện cốt yếu để có thể đi rộng vào đại đa số độc giả. (Nhưng nên nhớ rằng những kiệt tác thật sự của Ngọa Long Sinh chẳng bao giờ nên dịch ra Việt Ngữ. Kẻ nào muốn tìm hiểu Ngọa Long Sinh, hãy nên chịu khó bỏ ra một thời gian phiêu bồng học chữ Hán)].

Bùi Giáng

  • Share/Bookmark
Comments
No Comments »
Categories
đọc
Trackback Trackback

thư | kiếm

admin | March 5, 2010

Bạn Vô Kỵ viết chữ xấu. Lần đầu tiên được bạn Triệu Mẫn mời đến “tệ trang” chơi, bạn Vô Kỵ trông thấy bức thư họa Triệu Mẫn viết đã hết cả hồn [dù bạn Mông Cổ này viết chắc cũng chẳng đẹp lắm], lại còn bị bạn kia ép viết. Bạn Vô Kỵ được cái thật thà, cô nương bảo tôi viết chữ khác gì giết tôi, tôi học thuốc học võ, tiên phụ mất sớm, tôi có được kế thừa sở học của người đâu.

Mà kể ra bạn Triệu Mẫn cũng nhảm kinh, đã biết thừa chàng Vô Kỵ viết như gà bới mà về sau còn thỏ thẻ lông mày thiếp nhạt quá chàng kẻ lại cho thiếp, chàng làm body painting đi thiếp làm người mẫu cho chàng. Nhưng mà nhảm nhảm thế không đáng sợ.

Bạn Chu Chỉ Nhược mới khiếp, tầm ngầm giẫm chết voi. Chẳng cầm kỳ thi họa gì ráo, tớ lụi cho cậu một kiếm thủng phổi cho nhớ đời…

  • Share/Bookmark
Comments
No Comments »
Categories
bút mực
Comments rss Comments rss
Trackback Trackback

the day before you came

admin |

Ở Ciao sáng sớm mở ABBA. The Day Before You Came.

Nhớ một mùa Noël hai mươi bốn năm trước. Nhớ Ph. Khi chúng ta còn trẻ dại và âm nhạc còn đáng để nghe.

Âm nhạc khi ấy còn cần hơn cơm ăn áo mặc, với chúng ta.

Khi ấy chưa có hip hop nhảm nhí. Chưa có những hòa âm vô học và giai điệu ngớ ngẩn.

Chỉ có nhạc cổ điển và những ca khúc từ trời vọng xuống.

It’s funny but I had no sense of living without aim
The day before you came.

***

Hai mươi bốn năm rồi đấy nhỉ.

  • Share/Bookmark
Comments
No Comments »
Categories
nhật ký
Comments rss Comments rss
Trackback Trackback

tâm an tịnh

admin | March 4, 2010

“Kẻ thắng trận là kẻ giữ được cái tĩnh của lòng mình trước những xôn xao của ngoại giới.”
- Đỗ Long Vân, Vô Kỵ giữa chúng ta

Do một cơ duyên sắp sẵn, lần nào Vô Kỵ tu tập chân kinh ở một tâm thế vô cầu. Việc đến, thì làm. Không có gì khác để làm, thì làm. Lúc luyện chín cuốn Cửu Dương chân kinh, bị kẹt giữa núi hiểm, hàn độc mang trong người, thời gian xem ra chẳng ý nghĩa gì - vài ngày cũng thế mà chục năm cũng vậy, khi nào Trời bắt chết thì chết. Lần luyện Càn Khôn đại na di lại bị giam trong bí đạo Quang Minh Đính, không luyện công thì biết làm gì khác.

[Đương nhiên lần sau đẹp đẽ thơ mộng hơn: hồi ôm Cửu Dương chân kinh, chỉ có lũ khỉ bầu bạn; còn ở bí đạo thì được cô bé xinh xinh mắt xanh mũi cao da trắng Tiểu Siêu cầm đuốc soi cho mà tập.]

Tập được đến đâu hay đến đó. Không nôn nóng. Không đòi thêm. Không cố quá [để quá cố]. Tâm an tịnh như thế là trở về với chân nguyên của bản thể, là hòa vào vũ trụ không cùng. Tâm an tịnh như thế, thì nội lực chảy cuồn cuộn như sóng trường giang là phải rồi.

Tự do tuyệt đối, an tịnh tuyệt đối, hùng mạnh tuyệt đối.

  • Share/Bookmark
Comments
1 Comment »
Categories
nhật ký
Comments rss Comments rss
Trackback Trackback

thứ năm

admin |

Thứ năm và bạn Tom nghỉ học, viêm họng.

Thứ năm và bạn Tom ngủ nướng.

Thứ năm và bạn Tom còn ôm khư khư cuốn Calligraphy cô amberviv tặng.

Thứ năm và bố cũng dậy muộn. Hơi uể oải.

  • Share/Bookmark
Comments
2 Comments »
Categories
nhật ký
Comments rss Comments rss
Trackback Trackback

i’m an oolong man

admin | March 3, 2010

Không còn uống được bất kỳ loại trà gì, chỉ có Oolong.

Trong các loại Oolong, thì Đông Phương mỹ nhân hồng trà là tuyệt hảo. Cháu Hy tập hư cho chú rồi!

Nếu không được, thì dùng tạm Nhân sâm oolong, để có cái hậu ngọt đằm.

oOo

Bà nội thích uống nước ba, khi vị trà đã nhạt bớt.

Tôi chỉ thích nhấp ngay nước đầu, lúc vừa châm nước sôi đúng 1 phút, để lấy hương. Và nguyên nước hai, để lấy vị.

Đêm qua đọc xong hai chương Kim Dung còn bò dậy pha một ấm mới.

  • Share/Bookmark
Comments
No Comments »
Categories
nhật ký
Comments rss Comments rss
Trackback Trackback

lamy safari của tom

admin | March 2, 2010

Cây bút màu đỏ, ngòi medium, bố tặng Tom chiều mùng Sáu Tết vừa rồi.

Từ lúc đó trở đi, từ “Lamy” trở thành phổ cập trong vốn từ của Tom. “Nếu con vượt qua được level này [chơi game] thì bố thưởng con cái gì? Lamy nha!”

[Các cô các chú xa gần đừng cập nhật tiếng Ý cho Tom nhé. Visconti Montegrappa Aurora giấu biệt đi nhé!]

Hình thức: Safari vỏ nhựa bóng, không đúc tròn mà cắt cạnh như bút chì (gợi nhớ Caran d’Ache) để khỏi trơn. Chỗ ngón tay cầm lõm vào (cũng để cho dễ cầm), khoảng tiếp xúc giữa đầu ngòi và thân có một joint cao su. Móc cài tạo hình như chiếc kẹp giấy to.

Ngòi: bằng thép không rỉ, khắc chữ LAMY. Như tất cả các ngòi phổ thông của Đức (Lamy, Schneider), Safari viết rất trơn, đôi khi có cảm giác ngòi không “ăn” giấy và không viết được thanh đậm. Thử chiếc ngòi đã mài của cô amberviv, thích hơn nhiều: ngòi trở nên gai hơn và có nét.

Nắp bút:
đậy trực tiếp bằng cách ấn vào thân, không vặn răng (Lamy mất điểm ở chỗ này). Cắm nắp vào đuôi bút khi viết sẽ làm bút không cân, viết không thoải mái. Lại một nhược điểm.

Vận hành: Safari dùng mực ống hoặc converter (kích thước đầu ống mực không giống ai nên phải dùng cartridges của Lamy). Viết rất dịu, không bỏ nét. Mực xuống vừa phải. Nhưng chỗ lõm đặt ngón tay không thực sự thoải mái, khó điều khiển bút, dù được cố ý thiết kế cho dễ cầm.

Ý kiến của Tom: bút đẹp, để ngắm rất hay, viết thì không ra nét thanh đậm nên bà nội không cho dùng. Vẫn thích có thêm nhiều Lamys nữa.

  • Share/Bookmark
Comments
6 Comments »
Categories
bút mực
Comments rss Comments rss
Trackback Trackback

« Previous Entries

Archives

  • March 2010
  • February 2010
  • January 2010
  • December 2009
  • November 2009
  • October 2009
  • September 2009
  • August 2009
  • July 2009
  • June 2009
  • May 2009
  • April 2009
  • March 2009
  • February 2009
  • January 2009
  • December 2008
  • November 2008
  • October 2008
  • September 2008
  • August 2008
  • July 2008
  • June 2008
  • May 2008
  • April 2008
  • March 2008
  • February 2008
  • January 2008
  • December 2007
  • November 2007
  • October 2007
  • September 2007

View Stats

Mai-Khoi Sings Quoc-Bao

Buy Now

Meta

  • Log in
  • Entries RSS
  • Comments RSS
  • WordPress.org

Categories

  • bút mực
  • nhật ký
  • đọc

Blogroll

  • Betty Q
  • Meggie
  • Nhị Linh
  • Samantha Tran

Me [Other Pages]

  • CD Baby
  • Facebook
  • IMEEM
  • Leica Photo Gallery
  • My Newsgroup
  • MySpace
  • quocbaoMUSIC
  • YouTube
rss Comments rss valid xhtml 1.1 design by jide powered by Wordpress get firefox