Nhạc sĩ Quốc Bảo: Tìm lại chính mình và cân bằng cuộc sống
Nhiều người cho rằng một người nhạc sĩ thường đóng mình cô đơn trong những nốt nhạc, hay bay bổng trong thế giới phù phiếm nhưng lắm lúc nhạt nhòa của người nghệ sĩ. Nhưng với nhạc sĩ Quốc Bảo, đó là “Cuộc sống sẽ thật tẻ nhạt nếu không có những khoảng thời gian được sống cùng niềm đam mê và những chuyến phiêu lưu của riêng mình. Tôi chọn sáng tác nhạc để thể hiện niềm đam mê âm nhạc và gửi gắm những cảm xúc, sưu tập máy ảnh để thỏa niềm đam mê phiêu lưu, để nắm bắt và lưu giữ những khoảng đẹp của cuộc sống tôi, sưu tập bút máy để ghi lại dấu ấn của một Quốc Bảo bình thản trầm lặng. Đó là lúc tôi tìm lại chính mình và thăng hoa cùng sự cân bằng hoàn hảo…”
Từ bài hát đầu tay “Em Về Tinh Khôi” năm 1991, anh đã lưu dấu lại trong cõi đời với một dòng nhạc tinh khôi và nồng nàn, phảng phất hương vị buồn dịu ngọt và rất thơ…
Trong Họa mi, anh từng viết: “Vì mi đã rớt vào đêm không đáy/ Tâm thần mi ướt đầm cuộc đời vẫn xoay và người vẫn quên/ Vì mi đã đốt đời mi thay đuốc khua đời mi thay sóng/ Thì mi đừng xin có an lành/ Vữa nát chiều lệ cứ rót đều/ Người cứ nối nhau bỏ đi/ Vì mi trót làm kiếp họa mi đành hót lời thơm tho…
Những tình khúc anh viết dù tan vỡ hay mất mát cũng đều thật đẹp, thật dịu ngọt, làm thế nào để anh có thể vượt qua những cay đắng đời người, để có thể viết những ca từ, những giai điệu an ủi, ve vuốt thật nhẹ nỗi đau như thế?
QB: Đắng cay để làm gì, chúng ta có được bao ngày để sống đâu! Hơn nữa, tôi chưa bao giờ cảm thấy đau đến mức phải oán hận, ngay trong lúc đau tôi vẫn thấy một điều gì đó như niềm an ủi. Tôi đem an ủi đó truyền lại người khác, qua các bài hát. Một bài hát có hồn, có chất, vượt ra ngoài cảm xúc cá nhân mà đặt vào đó một cảm xúc khách quan nhưng sâu sắc, đòi hỏi người nhạc sĩ cũng cần có “gu” thẩm âm và thẩm xúc rất cao (Cười). Nghe có vẻ hơi lạ, nhưng đó là sự thật.
Dường như sự đam mê nhiều môn nghệ thuật khác nhau đã giúp anh một cái nền vững chắc, để có thể đi thật sâu vào thế giới của âm nhạc, và hình thành gu thẩm mỹ tinh tế, khác biệt?
QB: Không còn bộ môn nghệ thuật nào đứng độc lập, tách biệt trong thời buổi bây giờ. Với tôi, tôi chọn cho sưu tập bút máy và máy ảnh. Thú sưu tập cho tôi điều lớn nhất, đó là những câu chuyện kể bất tận ẩn giấu trong các đồ vật ấy. Máy ảnh, mỗi chiếc máy một lịch sử. Bút, mỗi cây bút một câu chuyện. Mà không chỉ là chuyện giải khuây, tôi còn dùng chúng làm “phương tiện thiện xảo” nói theo kinh Phật, để đạt đến những niềm vui sâu hơn, lớn hơn. Sưu tập bút máy còn khiến tôi nghiệm ra rằng: người biết chơi bút, biết nâng niu nó, viết ra những nét chữ đẹp, thì rất khó làm những chuyện vớ vẩn.
Hiện có bao nhiêu người giống anh, thích sưu tập máy ảnh cổ và bút máy?
QB: Người ta nói “bạn hiền như trái đào tiên trên trời”. Tôi không phải týp người xã hội, nhưng những người bạn của tôi thường là những tri kỷ tâm giao, cùng tôi chia sẻ sự cân bằng trong công việc và cuộc sống. Trong số đó, có thể nói đến Hội chơi máy ảnh Leica ở Việt Nam, thỉnh thoảng mấy anh em có họp mặt ở Hà Nội. Còn với thú chơi bút máy, tôi phải thú thật là mình chưa có duyên gặp người nào đồng sở thích tại Việt Nam. Tôi gọi nó là “thú chơi cô đơn” cũng vì lẽ đó.
Nghe có vẻ anh là người vừa cô độc, vừa lạc quan?
QB: Câu ấy cũng có phần đúng. Người ta thường nói “rượu ngon phải có bạn hiền”, nhưng tôi lại có cái thú thưởng rượu một mình. Những lúc đông vui, tôi hài lòng với nước ngọt, nước suối. Những khi chỉ có một mình, tôi lại bầu bạn với thứ chất lỏng đậm đà nhưng êm dịu này. Với tôi, uống không phải để giải cơn sầu, mà đó là cách nói lên văn hoá sống & tìm cảm hứng cho những sáng tác mới của mình.
Triết lý sống nào đã giúp anh vượt qua nỗi sợ, vượt qua mọi thị phi, mọi tổn thương luôn sẵn sàng đâm nát trái tim, để luôn là mình, bình thản, kiêu bạc và đa cảm?
QB: Châm ngôn của tôi đơn giản, mỗi con người đều có những góc hoàn hảo, và chưa hoàn hảo.. Cuộc sống có những lúc thị phi nhưng cũng thật nhiều điều thú vị. Điều quan trọng nhất để giữ tâm hồn luôn lạc quan đó là tìm đến sự cân bằng hoàn hảo. Hãy sống hết mình với niềm đam mê và giữ mình trong sự lạc quan, nhẹ nhõm. Đó là lúc chúng ta đã đạt được cảnh giới của sự bình yên và cân bằng.
Cảm ơn anh vì buổi trò chuyện thú vị này!
PV thực hiện: Kim Yến
Đăng Saigon Tiếp Thị Nguyệt San, tháng 5/2012



Sat, May 5, 2012
0 Comments