RSS

những điếu thuốc lẻ

Fri, Jan 16, 2015

0 Comments

Buổi sáng định đem tẩu thuốc theo, rồi lại quên; tôi cũng bỏ luôn bao Pall Mall ở nhà. Thế nên ngoài quán cóc, tôi gọi mấy điếu 555 lẻ đặt trên đĩa nhựa, việc này gợi nhớ những ngày đầu làm giảng viên guitar Cao Đẳng Sư Phạm, 1989, sáng nào dù có tiết hay không tôi đều vào Khoa rất sớm, trước cả giờ bảo vệ mở cửa văn phòng, loanh quanh nhìn ngó những góc sân những mảng tường cũ của nơi nguyên là trường trung học Bác Ái lừng danh của người Hoa Saigon, rồi vòng ra An Dương Vương nhâm nhi ly cà phê sữa nóng, chút bánh mì ổ bình dân vừa ra lò, đĩa thuốc lá thơm loe ngoe vài điếu trước mặt. Có khi tôi tập đàn ngoài quán, sáng sớm ngón cứng phải khởi động. Những điếu thuốc lá thơm thời đó đắt đỏ, thầy giáo quèn như tôi chỉ hút cùng lắm Du Lịch, còn thì quanh năm suốt tháng Apsara. Có những lần đi ngang khu nhà máy thuốc Mig, mùi nhựa thuốc nồng nặc cả con đường, những kẻ nghiện thuốc lấy đó làm nguồn dinh dưỡng và tất nhiên buồng phổi quả tim cũng từ đó mà suy yếu. Nhưng có hề gì.

Đời đặt định hết cả rồi. Số chết đuối, có thể chết trong bồn tắm. Số tai nạn, có thể què chân trên giường ngủ. Số nhiễm trùng máu, ngồi lên cây đinh rỉ sét ở phòng ăn tập thể. Chả có gì phải e dè lăn tăn, cứ sống hết mình thôi.

Đói ăn khát uống. Yêu tận hiến và thương tận cùng.

1986 tôi bước vào Thiền, bỡ ngỡ. Mười chín tuổi hiểu gì, trải gì, mà Thiền?

May sao, Thiền không dành cho kẻ từng trải. Thiền là đốn ngộ tức khắc, là duyên khởi lên tự nhiên, là nhu cầu bỗng xảy đến, là ở một thời điểm không ai ngờ tới lại có kẻ dẫn mình vào Thiền. Bộ Thiền luận D. Suzuki anh Đỗ Thành Minh cho mượn, tôi đọc quên ăn quên ngủ. Cả ngày chỉ tập đàn, hút thuốc, đọc sách Thiền, nhiều bữa bỏ ăn. Cứ vậy cho đến sau biến cố vượt biển không thành 1988, tôi phải học bù để tốt nghiệp, mới tạm ngưng thiền.

Giai đoạn 1989 - 91, cũng ở quán cà phê An Dương Vương của chị Hai ngó qua Đại học Sư Phạm đó, tôi soạn những bài hát đầu tay vụng dại. Như “Em Về Tinh Khôi”, “Tàn Phai”. Thuốc lá lẻ trên đĩa mòn vẹt, diêm quẹt an toàn bật mười cây cháy một, đàn guitar dây nối từng khúc, thân thể gầy gò yếu đuối, còn mỗi đôi mắt là sáng ngời tin tưởng, hoài bão, hy vọng.

Continue reading...

tu

Mon, Dec 29, 2014

0 Comments

Tu tâm dưỡng tính không thể nhân danh mục đich nào khác ngoài việc khát khao hoàn thiện mình. Người ta chỉ tu tập được khi quá sợ con người mình đang có: thân thể thì yếu đuối dơ dáy (cái túi thịt thối vô dụng), tâm hồn thì đầy ghen ghét tức tối màu mè giả tạo.

Nếu chưa ý thức được mình tệ, thì chưa nảy sinh nhu cầu tu tập.

Nếu chưa có nhu cầu, thì chớ nên tu theo mốt.

Continue reading...

tiến trình xuất bản “cuốn sổ trắng”

Fri, Dec 26, 2014

0 Comments

5/2/2015 duyệt thiết kế.
1/3 xuống nhà in.
14/3 tác giả nhận sách biếu.
15/3 phát hành miền Bắc
22/3 phát hành toàn quốc

Tổ chức ra mắt sách.

Continue reading...

ode to the city

Fri, Dec 26, 2014

0 Comments

Tôi rất trông đợi được xem những khung phim dương bản chụp Hasselblad sáng 25/12/2014 và được đặt tên chung là Ode to the City. Tụng Ca cho Thành Phố. Tôi chụp phim Fujichrome Provia 100, pack này được Dương Minh Long tặng vào mùa Giáng Sinh năm ngoái. Ý tưởng ban đầu là chụp trẻ em, nhưng tôi không tìm ra trẻ em vui vẻ yêu đời như ý muốn. Vậy nên tôi chụp phố, Saigon trong nắng sáng, vài chân dung bạn bè, những vệt nắng trời chao động. Những tấm phim này sẽ được in phóng ở khổ 40×40 cm và trưng bày chung với phim slide gốc tại cà phê Fix Republic vào ngày 9/1/2015.

Như đã nói vài ngày trước, Ode to the City là một thành phần trong dự án nhân đạo QBFCL Ung thư máu trẻ nhỏ. Mọi nguồn thu từ các thành phần ấy—triển lãm ảnh và đấu giá, bán đĩa Địa Đàng II, video “Sinh Ra Để Chết”, đều được chuyển đến Quỹ QBFCL.

Tiền thu được sau khi trừ chi phí tổ chức, công in phóng và sắp đặt triển lãm, đều được chuyển hết vào Quỹ QBFCL.

Tụng ca cho thành phố này, là tụng ca niềm vui, tụng ca sự hỗn độn và tụng ca cái lẽ được mất, sống chết của đời.

Saigon nuôi tôi sống, làm tôi già đi và chết. Những số phận khác cũng thế cả.

Ấy là cái lẽ sinh diệt nhiệm màu mà tôi sống hơn nửa đời người mới cảm thấy tự nhiên và hết sợ.

Tại sao phải sợ cái chết? Tại sao phải sợ tình yêu? Tại sao phải sợ nghèo khó và bệnh tật?

Tại sao phải tiết kiệm lòng yêu thương?

***

Về triển lãm mini Ode to the City ở Fix Republic

Tôi dự kiến triển lãm mở màn ngày 9 và kéo dài đến hết 15/1/2015. Có hai mươi (20) ảnh được bày lần này, in phóng trực tiếp từ phim dương bản, sau đó Hoàn Hảo, Trần Trung Lĩnh và tôi sẽ thêm thắt những nét vẽ lên giấy ảnh bằng sơn acrylic ngay trong ngày khai mạc triển lãm. Mỗi ảnh bày được đính kèm bản gốc phim transparency.

Những bức ảnh được in phóng trên giấy Kodak mới chỉ là chất liệu thô, chưa phải tác phẩm. Như một hướng đi độc lập và có phần khác thường, tôi luôn luôn thích các loại hình phức hợp: nhiếp ảnh/âm nhạc/sân khấu/trình diễn/sắp đặt. Nó đã thành phong cách. Như tôi làm thanh xướng kịch không theo khuôn thước oratorio cổ điển, viết văn chẳng hề giống . . . văn, thì nay ảnh tôi không đơn thuần là ảnh.

Ode to the City là một loạt tác phẩm thị giác lấy khung toan là những bức ảnh. Trên vuông toan ấy, chúng tôi—Nguyễn Hoàn Hảo, Trần Trung Lĩnh và tôi—sẽ vẽ nguệch ngoạc ngẫu hứng.

Vẽ lên bức ảnh, có nhiều người đã làm: Nobuyoshi Araki, François-Marie Banier, Peter Beard. Thì đã sao? Có điều gì thực sự mới trên đời này? Nhưng bạn ngẫm mà xem, chẳng có cảm xúc nào giống nhau hai lần, chẳng có nét vẽ nào rập khuôn nét vẽ trước, tâm tính chúng ta cũng biến chuyển theo thời gian, nên những đường nét sắc màu chúng tôi sẽ vẽ lên ảnh chắc chắn vẫn cứ là mới.

Tinh khôi.

Saigon đã hiện diện như một thành phố được hơn ba thế kỷ. Vậy Saigon cũ hay mới?

Cảnh trí ấy, ánh sáng ấy, những người những cây những đồ vật những mái nhà, vẫn cứ biến thiên không ngừng.

Nhắm mắt lại rồi mở mắt ra, đã thấy không còn giống trước.

Như tình yêu: vì sao mỗi lần chúng ta yêu, đều không thể lấy kinh nghiệm yêu có trước?

Continue reading...

vô kỵ

Mon, Dec 1, 2014

0 Comments

Tôi thích nhân vật Vô Kỵ hơn những đại hiệp khác của Kim Dung. Phần vì tôi thấy Vô Kỵ có tính “người” hơn cả: tài giỏi vừa phải, đức độ vừa phải, thông minh vừa phải, hỉ nộ ái ố đều có đủ và đều ở mức vừa. Phần khác vì Vô Kỵ thích giấu mình đi, và biết xả thân bênh vực kẻ yếu. Còn một phần nữa, là tình cảnh Vô Kỵ nhiều điểm gần với tôi, mồ côi cha, cô khổ và nhiều phen bên bờ vực cái chết. Cũng tự học tự nghiệm để tự phát triển và tự cứu mình. Cũng từ hòa, khiêm cung và kiên nhẫn, những phẩm chất cần ích để tồn tại. Cũng si tình, đa tình. Cũng nhớ tất cả không quên một chút gì, dù cay đắng hay ngọt ngào, mà không oán trách ghét bỏ ai.

Vô Kỵ tuổi Cự Giải.

Tôi lại không cho nhân vật Triệu Mẫn là lý tưởng. Tri kỷ không xong, mà mua vui cũng chỉ chốc lát. Nàng ta thiên kiều bá mị, thông minh tuyệt thế, nhưng nàng ta thiếu một thứ quan trọng: lòng trắc ẩn. Nàng ta đùa trên nỗi đau của người khác. Hãy nhớ lại đoạn Triệu Mẫn để Vô Kỵ lấy thuốc cao giả toàn độc tính. Ta có thể đùa mọi thứ, nhưng gây hại cho người cốt chỉ để chứng tỏ mình thông minh và cao tay ấn thì không ổn.

Chu Chỉ Nhược thì tất nhiên là không được. Hèn và tham vọng.

Nhân vật nữ đáng yêu trong Ỷ Thiên Đồ Long ký, là Dương Bất Hối.

Bất Hối thủy chung như nhất đối với Ân Lê Đình, mối tình đầu cũng là mối tình sau cùng. “Tính em cố chấp, chiếc kẹo đầu đời của em đã là Ân lục thúc, thì em không còn màng đến bất kỳ chiếc kẹo nào khác. Ân lục thúc khỏe lại hay tàn phế, em cũng sẽ ở bên hầu hạ,” nàng tâm sự với Vô Kỵ như thế. Trong câu nói ấy, trong hành động phó thác ấy, có sự cương cường của Dương Tiêu và sự trung trinh tận hiến của Kỷ Hiểu Phù. Đẹp đẽ biết bao.

(…)

Continue reading...

quyến rũ ư? làm sao để có?

Sun, Nov 2, 2014

0 Comments

Quyến rũ ư, làm sao để có?

Người ta không quyến rũ khi chủ động tạo ra sự quyến rũ. Nghịch lý này dễ được chấp nhận nhưng lại hay bị quên. Tất nhiên phủ định—cố tỏ ra không quyến rũ, xo xúi, tuềnh toàng—thì cũng không thể thành quyến rũ.

Vậy thì làm thế nào để quyến rũ?

Câu trả lời đơn giản: Đừng cố ý tỏ ra.

Sự quyến rũ là một dạng năng lượng nội tại mà khi tỏa ra, nó làm nên một vầng hào quang vây bọc lấy người, làm nên một từ trường, một sức hút. Thứ năng lượng này có khi bẩm sinh đã có (điều may mắn chỉ xảy ra với thiểu số), thường thì do vốn sống, hệ tư duy, phong cách sống, điều kiện vật chất, trí thông minh và nỗ lực rèn luyện bản thân tạo nên. Quyến rũ là phẩm tính xã hội vì người ta dùng nó làm cầu nối giữa mình và xã hội, gây ảnh hưởng, tạo ấn tượng; tuy nhiên việc luyện tập lại là một việc làm cá nhân, trau giồi là cho mình, như thể đó là một kỹ năng, một bài học sống bắt buộc.

Ích thân, rồi đem sự quyến rũ của mình làm lợi nhân.

Lợi nhân, chính mình cũng được hưởng lợi: có gì tốt hơn khả năng lôi cuốn người khác? Được cảm mến, được yêu thương, được đám đông vây quanh đâu có gì xấu?

Ta thường nghe nói về những người đẹp quyến rũ nhất hành tinh, quyến rũ nhất năm, quyến rũ qua mọi thời đại. Nhưng đó là lời khen tặng của báo giới, không đáng tin cho lắm. Càng không phải là tấm gương để noi theo. Bởi lẽ sự quyến rũ hoàn toàn chẳng phải là rập theo một khuôn mẫu nào cả, quyến rũ là kỹ năng độc lập riêng biệt của từng người, chịu ảnh hưởng của môi trường sống, cách suy nghĩ về cuộc sống, lứa tuổi, văn hóa nền. Không có hai cá nhân giống nhau trên đời, thì cũng không có hai sức quyến rũ như nhau.

Ở nam giới, quyến rũ biểu hiện từ sức khỏe, năng lượng sống, khả năng tập trung trong công việc, cách ăn mặc, đi đứng, cung cách giao tiếp. Ở nữ giới, quyến rũ biểu hiện bằng vẻ đẹp hình thể, nụ cười, ánh mắt, mùi hương, nét duyên dáng, giọng nói, cách ăn mặc, cách cư xử trong đám đông, sự tế nhị dịu dàng với người xung quanh.

Người đàn ông quyến rũ thực sự không cần là người nổi tiếng. Chỉ là người bình thường, miễn là có cuộc sống nội tâm phong phú, việc làm ổn định, đam mê công việc, biết quan tâm chăm sóc người khác, có sức khỏe tốt, biết rèn luyện thể chất, ăn nói đàng hoàng lịch sự, không tỏ vẻ hơn người, không dạy khôn, không nói nhiều, không cờ bạc rượu chè, ăn mặc giản dị nhưng có gu, thân thể sạch sẽ vệ sinh.

Người đàn bà quyến rũ không nhất thiết là minh tinh điện ảnh, người mẫu thời trang. Chỉ cần thơm tho, đầu tóc gọn gàng, ăn mặc phù hợp môi trường, đi đứng khoan thai, nói cười duyên dáng, bộc lộ được bản năng nữ ở sự chăm sóc dịu nhẹ, sự ân cần thực tâm, biết lắng nghe, biết chia sẻ.

Trên kia tôi có nói đến sự quyến rũ như một kỹ năng cá nhân cần rèn luyện. Tôi sẽ nói rõ hơn. Ở mỗi người, do điều kiện gia đình và môi trường trưởng thành khác nhau, việc trau giồi kỹ năng cá nhân sẽ mỗi người một khác. Có người rèn luyện bằng cách đọc sách, học văn hóa sống thông qua sách vở. Có người học từ bạn bè, đồng nghiệp. Người khác lại học từ cha mẹ anh em, gia đình chòm xóm. Ít người học được từ các thần tượng giải trí. Nói cho gọn, thì kỹ năng quyến rũ chính là kỹ năng sống đẹp: bạn sống đẹp đẽ, tốt lành, thì bạn gây được ảnh hưởng đến mọi người, dù bạn chỉ là người bình thường.

Cố tỏ ra khác thường là thành vô duyên, lố bịch.

Cố tỏ ra hào hoa phong nhã hay gợi cảm rừng rực, là thành đóng kịch, phản tác dụng.

Đời sống xã hội bao giờ cũng hấp dẫn hơn đời sống nội tâm, nên rèn luyện bản thân không hề là việc dễ dàng. Chúng ta có khuynh hướng sống “để mọi người nhìn vào”, chúng ta ít để ý sống cho mình, làm mình đẹp lên tốt lên cho bản thân mình được vui.

Thành thử quyến rũ cứ bị hiểu sai, làm sai. Chúng ta không đi từ căn cốt vấn đề (rèn luyện bản thân) mà hái ngay ở ngọn (kỹ xảo chinh phục). Báo chí, phim ảnh, truyền hình càng khoét sâu suy nghĩ sai lầm đó cho chúng ta. Chúng ta bắt chước thần tượng, chúng ta vận dụng kỹ xảo để đạt hiệu quả tức thời, muốn chớp mắt là vịt thành thiên nga, mà quên đi rằng câu chuyện ngụ ngôn đó kể về thiên nga lạc giữa bầy vịt, chứ không con vịt nào hóa thiên nga hết.

Vịt có sức quyến rũ của vịt. Sống đúng bản chất mình, phù hợp nhất với điều kiện và năng lực của mình, thì sẽ quyến rũ thôi.

Sạch sẽ thì sẽ thơm tho. Ngăn nắp gọn gàng thì sẽ tươm tất. Có thiện tâm thì sẽ biết cách quan tâm.

Quyến rũ có cái vỏ là khả năng thu hút, nhưng ruột của nó lại là khả năng chia sẻ, nâng đỡ, chăm sóc người khác. Thu hút mà thiếu thành ý, đầy tà tâm, thì vẫn bị tẩy chay như thường.

Tôi muốn nhắc lại điều này: Đừng tỏ ra quyến rũ. Hãy thực sự nồng ấm với bản thân mình và với mọi người. Hào quang từ đó sẽ tỏa.

(Đẹp tháng 11/2014)

Continue reading...

rời, lê uyên phương, 2014

Mon, Oct 27, 2014

0 Comments

Tôi biết nhiều bản nhạc hiếm của anh Lộc (Lê Uyên Phương), những bản chỉ được in trong nhạc tập, không thu băng. Có khi còn chưa kịp công diễn.

Những người trong nghề nhìn nhau kiểu khác, vậy nên hãy thứ lỗi cho tôi khi tôi nóỉ rằng những bản thảo không được công bố thường là vì cha đẻ của chúng thấy chúng không đủ đẹp, đủ hay, đủ mạnh mẽ để góp mặt với đời. Máu Biếc Xanh và Ngực Tối—thơ Huy Tưởng—là ca khúc như vậy. Một bài thơ Phạm Công Thiện nữa, anh Lộc có phổ, cũng không thành công.

Nhạc thuật của Lê Uyên Phương gói gọn trong hai yếu tố: linh cảm và chân thành. Viết bằng linh giác: bàn tay được một nguồn năng lượng bí ẩn sai khiến, cứ thế viết tự động. Chân thành: lòng dạ có bao nhiêu, trút ra hết.

Nhạc thuật Lê Uyên Phương lộ nhược điểm khi động đến kỹ thuật thuần túy. Phổ thơ, hay viết các thể loại lớn, là chuyện kỹ thuật. Anh Lộc không sở trường.

Chơi guitar cũng vậy: tiếng đàn anh là tiếng nói của lòng thành và của linh giác. Tôi chợt nghĩ, cũng như tiếng dương cầm Tuệ Sỹ.

Không phải tiếng đàn của một cầm thủ.

Tôi lớn lên bằng ánh nắng buồn bã chiếu rọi từ những khúc tình Lê Uyên Phương, sau tháng Tư 1975 ít lâu.

Từ những cuốn băng magné, băng cassette ngẫu nhiên tìm được ở nhà hàng xóm, nhà họ hàng, bạn bè.

Từ những buổi chiều nghêu ngao hát, tự đệm cho mình: hát Lê Uyên Phương.

Từ tình yêu học trò. Từ những tình tuyệt vọng sau tuổi học trò.

Saigon sẽ không còn là Saigon như vậy, nếu tôi không tìm ra trong lòng nó những cung hờn oán những bậc dậy lửa tình Lê Uyên Phương.

Continue reading...

già đi, người ta yêu khác đi?

Wed, Oct 15, 2014

0 Comments

Tuổi trẻ yêu bằng sự sáng rỡ và hồn nhiên của khối năng lượng tươi mới họ đang cất giữ. Họ không cần huy động năng lượng, nó luôn ở đó, sẵn sàng để sử dụng; những người trẻ yêu không phải nghĩ, và nếu có buồn, bản thân nỗi buồn vẫn chứa năng lượng tích cực.

Già đi, người ta không còn sở hữu nguồn năng lượng tinh khôi ấy nữa. Năng lượng tích cực nếu còn, thì đã được dùng cho chuyện khác—công việc, gia đình, các mối lo toan, sức khỏe thể chất. Già đi, tình yêu vì thế nhiều lý trí hơn, có cân nhắc hơn, xem đâu là ưu tiên số một ưu tiên số hai, nên mất đi sự hồn nhiên là do vậy.

Nhưng dù có cân nhắc hơn thiệt giỏi đến đâu, nỗi buồn khi chia tay của người lớn tuổi vẫn cứ là một nỗi buồn nặng nề, nặng hơn nhiều so với nỗi buồn tuổi trẻ. Một mất mát là một đau đớn. Mối tình ngắn hay dài, đau như nhau. Bị rút kiệt sức lực, bị vét cạn. Hậu chấn tình yêu rất khủng khiếp, mà trong nhiều trường hợp hay bị hiểu nhầm là vì hồi nhớ kỷ niệm. Tôi không chối: kỷ niệm dù nhiều hay ít, vẫn cào cứa tâm can. Nhưng nỗi đau vì tiếc khoảng thời gian vàng son không đến mức làm người ta gục ngã. Nỗi buồn khi tan vỡ đến từ nguồn cơn khác. Từ cảm giác có lỗi là mình đã bỏ mặc người kia, cho dù lỗi của ai đi nữa.

Người già yêu kiểu cưu mang, nâng đỡ, nên mới nảy sinh mặc cảm có lỗi như thế.

(…)

Continue reading...

tôi viết dễ dàng hay khó khăn?

Wed, Oct 15, 2014

0 Comments

Nếu chỉ nhìn vào tiến độ công việc hiện tại của tôi—phối một ca khúc trong nửa giờ, viết một thanh xướng kịch trong hai tháng, một ca khúc trong hai mươi phút—thì ai cũng sẵn sàng công nhận tôi viết quá dễ dàng, nhanh chóng. Như chơi, chẳng tốn bao nhiêu sức. Thật ra, tốc độ hôm nay của bản thân tôi là kết quả những cố gắng không ngừng nghỉ trong hai mươi lăm năm.

Đó là mùa xuân năm 1989. Cho đến lúc đó, tôi đã có một ít tác phẩm chuyển soạn cho đàn guitar độc tấu, một vài tứ tấu, song tấu tự sáng tác, nhưng mảng ca khúc thì hầu như còn trống không. Tôi đã thử viết, rất vất vả, vắt óc đến kiệt sức mà bài hát chẳng ra sao. Những ngày Tết năm 1989 đó, tôi tự nhủ, mình phải viết được ca khúc, dù khó đến mấy, vẫn phải tập luyện đến khi nào viết được mới thôi. Thế là tôi viết ngày viết đêm. Những cuốn tập chép nhạc mua sẵn ở Fahasa không đủ, tôi kẻ dòng nhạc trên giấy ca rô để tập viết. Thay vì đi theo cách các nhạc sĩ đàn anh đã làm, là viết lời trước nhạc sau, tôi làm ngược lại: viết ra những giai điệu đến khi hoàn chỉnh, hay ít nhất, cân phương đàng hoàng, rồi mới soạn lời ca. Năm 1989, tôi viết hơn bảy mươi bài—tôi không dám gọi chúng là những ca khúc—ở dạng bài tập. Bài duy nhất sử dụng được sau đó là “Trường Xưa Tìm Lại”, thoạt tiên do Dương Hòa, một sinh viên của tôi hát, rồi Khắc Dũng và mãi về sau là Quốc Thiên đã ghi âm.

1990, tôi viết hơn trăm bài tập.

1991, gần hai trăm bài. Chỉ sử dụng hai bài “Tàn Phai” và “Em Về Tinh Khôi”.

Vậy đó, tôi vốn dĩ viết chậm, khó khăn, vất vả. Để khắc phục, chỉ có một cách là rèn luyện không ngừng. Không chỉ rèn cách tác khúc (hòa âm, giai điệu), còn phải thực hành soạn lời. Ngôn ngữ Việt là một trò chơi có luật khó, đòi hỏi năng khiếu, kiên nhẫn và sự khiêm nhường cần thiết thì mới tiến bộ. Hai mươi lăm năm lao tác không ngừng cả những khi ốm bệnh, để có được tốc độ làm việc như bây giờ: đó là cái giá tôi trả cho nghệ thuật. Đó cũng là cách tôi trả ơn trời đã ban cho mình một chút năng khiếu thiên bẩm.

Nói ra những điều trên không phải để khoe thành tích: làm nhạc đâu phải chạy đua, ai quan tâm đến tốc độ. Nói ra những điều ấy chỉ để các bạn thấy rằng không có con đường tắt để thành công; rằng chỉ có đổ mồ hôi sôi nước mắt mới mong làm ra được những thứ đàng hoàng; rằng nghệ sĩ dù trông có vẻ nhàn hạ, thật ra hắn vất vả hơn ai hết.

Continue reading...

3 đoạn

Tue, Oct 14, 2014

0 Comments

Học Cây Cối

Như cây cối yêu tất cả các mùa, chúng ta cũng nên biết yêu sự thay đổi của đời.

Nhiều người trong chúng ta sợ sự thay đổi. Tránh né nó. Bị nó ám ảnh. Cứ như thể đời được làm ra là phải bất di bất dịch, theo một khuôn mẫu người ta mong muốn hay mơ ước, thứ khuôn mẫu đã có sẵn trong vô thức và không nhiều thì ít, lạc hậu. Chúng ta ghét ai chê mình lạc hậu, nhưng khi ngán ngại các thay đổi, là chúng ta đã lạc hậu trăm phần trăm. Chúng ta nhìn tương lai mình qua lăng kính cũ kỹ bám bụi, qua lăng kính ấy cả tương lai cũng chỉ là quá vãng. Xưa cũ, bám rêu, mòn mỏi, trơ lì, mốc meo.

Vì sao chúng ta sợ thay đổi? Vì mọi thay đổi đều có xác suất xui rủi cao.

Nhưng chúng ta là ai mà có quyền đòi hỏi đời ta không xui rủi? Quyền ưu tiên đó, ngay cả các vĩ nhân còn không mong đợi.

Ngay cả các vĩ nhân còn phải sống một cuộc đời đảo điên thảm khốc. Huống hồ là chúng ta. Bọn tầm thường chúng ta.

Vậy nên chúng ta nên học cây cối. Cây trải qua những thăng trầm của mùa, của nắng mưa; cây rụng lá, sâu bệnh, ngập úng, mà không kêu ca.

Không oán thán ông trời.

Cây trên đường Nguyễn Huệ bị bứng tận gốc, chúng không oán thán ông trời mà cũng không phiền trách người phu đào đường.

Chúng ta than thở nhiều quá.

Buổi chiều tôi ghé tiệm Lê Nhan lấy chiếc đồng hồ gửi lau dầu. Nói chuyện dăm phút với cô chủ. Nhìn ra hè phố không còn cây, không còn bóng rợp, chỉ toang hoác một mớ gạch đá như miệng vết thương ác tính. Để tránh câu than thở (dành cho cây, cho đường phố, cho Saigon), tôi nói chuyện về đồng hồ. Rồi tôi về nhà.

Và tôi ăn tối và tôi ngồi thiền. Và tôi học ở cây cối cách mà chúng im lặng.

Ý Tưởng Sổ

Khi tôi gợi ý cho H. về sổ ngôi sao (xếp giấy tỏa ra từ trục đứng để tạo hình ngôi sao), tôi đã nghĩ trước cái tên cho sổ là The Mandala Sketchbook. Tôi vô cùng yêu thích hình tượng mạn-đà-la, vòng tròn vũ trụ. Hình vuông, hình tròn thu hút tôi: vuông-tròn. Trong một đời sống mà sự viên mãn mãi mãi ngoài tầm với, thì mơ ước vuông-tròn càng thôi thúc.

Trăm năm đã muộn vuông tròn

(Là Yêu Chưa Từng Yêu)

Yêu nhau đi nhé
Gối thơm màn hương

(Là Yêu Chưa Từng Yêu)

Hình vuông cắt đôi thành hai tam giác vuông. Vậy thì sẽ có sổ tam giác, khi mở ra thành hình vuông.

Mình yêu nhau tinh khôi
Có khi còn vui

(Là Yêu Chưa Từng Yêu)

Những cuốn sổ không chỉ là giấy. Chúng là kho chứa hy vọng, khát khao, sự bình yên, tình yêu, niềm vui, những giấc mơ ngày.

Không gì giết được giấc mơ. Không ai giết được niềm hân hoan thường nhật. Không ai dập tắt được những cơn nắng, những đợt mưa.

Và tình yêu.

Bình Tâm

Phải bình tâm và cảm thấy hài hòa với những gì thuộc về mình, những gì mình sẵn có.

Một khi tâm hồn ta xáo động, ta khó nghĩ chuyện gì đến nơi, khó làm điều gì nên hồn. Nhiều người nhầm tưởng hễ cứ nghệ sĩ thì phải rung động, hễ cứ rung động thì phải sục sôi nhiệt huyết hoặc là nôn nao cảm hứng, hễ cứ nôn nao là quên cả tắm giặt, quên ăn uống ngủ nghỉ. Chưa bao giờ nghệ sĩ sáng tạo được gì hay ho khi họ đang xáo trộn nội tâm như thế cả, chưa bao giờ một anh nghệ sĩ ở bẩn ăn tạp có thể làm ra được một tác phẩm đúng nghĩa. Mà tập sống bình ổn khó. Rất khó. Nhất là khi vô thức ta đã chứa một quan niệm sai lầm (như trên), mọi biểu hiện của bình tâm đều bị hiểu thành nhàm chán, phẳng lì, vô cảm.

Bình tâm, hài hòa, không vui quá, không lo sợ, nhẫn nại và an ổn, biết được chỗ ưu chỗ nhược của mình, ấy là trạng thái sống tối ưu.

Giữ lòng lặng như mặt nước hồ, thì mới sáng tạo được.

Giữ giấc ngủ êm như giấc trẻ nhỏ, thì mới sống lành được.

Giữ trái tim êm dịu, hiền hòa, thì mới yêu đẹp được.

Continue reading...

cuốn sổ trắng (trích)

Mon, Sep 15, 2014

0 Comments

Bấy giờ là năm mười chín-tám ba.

Bấy giờ chúng tôi mười sáu tuổi. Mười sáu tuổi mộng chẳng vừa một trang thơ, mộng tràn ra cả những huyễn tưởng tình dục.

Đám bạn học chúng tôi thỉnh thoảng gom tiền quà sáng, ra cà phê tối muộn đường Đồng Khởi đoạn gần công viên Chi Lăng, đâu đó cách nhà chị Nhã Ca vài căn. Tiệm cà phê là phòng trước của căn nhà phố bề ngang bốn thước. Cà phê ngon, bộ xa lông cũ mòn, khách khuya vắng, chúng tôi tha hồ tán dóc và nhả khói. Có hôm được cô chủ tiếp chuyện. Cô chủ ngoài ba mươi, mặt dạn dày sương gió, nghe đâu gái giang hồ hoàn lương, giang hồ hoàn lương có như thầy tu hoàn tục không, tức là còn quậy hơn? Không biết, chỉ biết là cô chủ hút Dunhill xanh bạc hà, uống cà phê sữa pha phin, đồ bộ hở hang, trang điểm đậm, nước hoa ngất ngây, ở thời điểm mười chín-tám ba trụ được tiệm cà phê mặt tiền Đồng Khởi thì ít nhất cũng phải được một cán bộ cấp lớn bảo bọc. Mấy đứa bạn tôi thoáng thấy bóng cô là sà vào bắt chuyện, mười sáu tuổi thì chuyện gì ngoài chuyện hỏi han kiến thức tình dục. Những bài học vỡ lòng sex được dạy như vậy, đứt quãng, ngổn ngang, méo mó, thiếu hụt, ở một quán cà phê khuya đường Đồng Khởi, cà phê đậm và không khí đặc khói. Do một người đàn bà thập thành ngoài ba mươi thơm ngây ngất truyền dạy.

Thế hệ chúng tôi cứ thế mà lớn. Sự trưởng thành thiếu hụt, đứt quãng, méo mó, ngổn ngang.

Continue reading...

3/9/14

Wed, Sep 3, 2014

0 Comments

Chúng ta không cần sự ưu đãi của thời gian. Chúng ta tự tạo ra thời gian đủ dùng cho mình.

Chúng ta không nhất thiết phải làm ra tình yêu. Tình yêu tự sinh ra. Chúng ta chỉ cần học cách trân trọng và bảo vệ tình yêu.

Không có gì mãi mãi, không có gì quá quan trọng, không có gì đáng sợ khi mất mát.

Chỉ có một thứ quý giá nhất, tất nhiên rất đáng sợ khi mất; may thay thứ này không ai cướp được, không ai động chạm tới được, tồn tại cả sau khi chúng ta chết: lòng từ mẫn.

Continue reading...
Older Entries