RSS

20/6/14

Fri, Jun 20, 2014

0 Comments

20/6/14

Mưa lớn, ào ạt vào buổi trưa. Tôi đốt nến trong phòng, nghe nhạc. Sáng nay tôi được BHD (làm chương trình Tiếng Hát Mãi Xanh) phỏng vấn về anh Thanh Tùng, tôi nói mười phút khái lược các điểm chính trong sự nghiệp anh (ca khúc, hòa âm và hướng dẫn ca sĩ). Sáng nay tôi họp với Ái Phương và Dương để chuẩn bị cho hai singles của hai em. Buổi sáng rực nắng, không có dấu hiệu gì báo trước cơn mưa giờ này.

Bộ ảnh Paint My Love tôi chụp H. hôm qua rất đẹp.

Cũng đã lâu tôi không viết diary ở đây. Toàn viết trong sổ.

Mưa và tôi tắt nhạc để yoga. Trong lúc Thiền, tôi tự dưng muốn viết một bài hát. Đến tối tôi sẽ viết.

Còn mười ngày nữa đến sinh nhật tôi. Tháng Sáu sắp qua hết, nhiều cơn mưa buổi chiều và tôi rất hạnh phúc.

Như không thể có điều gì khiến tôi bất hạnh nữa.

Continue reading...

thứ bảy

Sat, May 24, 2014

0 Comments

Sáng tôi đã ngồi viết bằng cây bút tre chấm mực. Những chủng tự Phạn và Tạng.

Mùa hè năm nay, bạn Mai Xuân Vỹ không về Saigon do những biến động công việc. Vậy là tháng Bảy, tôi tập trung cho album của học trò.

Hôm qua được email bạn, tôi lật giở Ôm Đàn Tới Giữa Đời của Mai Thảo, đọc lại vài trang. Chả là tôi và bạn Vỹ đều yêu bài “Tà Áo Văn Quân” của Phạm Duy Nhượng.

Một chàng phiêu lãng, ôm đàn tới giữa đời
Đàn hôn làn tóc, người đẹp tươi nét môi
Mộng vương tà áo
Nhạc giao tình chơi vơi.

Nhất là đoạn này, đẹp như mộng:

Nàng nhẹ đôi gót hài
Dừng bên mái ngoài
Văng vẳng tiếng ai cười
Như mộng đời xa xôi

Tư Mã người ơi, dừng đàn bên Văn Quân
Nâng phím hào hoa, kề làn môi giai nhân
Dựng nhà bên suối, cung đàn ấp má đào
Mộng chưa tàn khúc
Phượng Cầu lưu luyến nhau.

Đoạn này của Mai Thảo, trong cuốn sách trên:

Mấy bay cất cánh năm phút sau đó. Trên không phận Cù Hanh, tôi nhìn xuống phía dưới. Rừng núi, đồi nương Pleiku, từng phiến xanh thẫm, từng tảng đỏ thắm như trong một họa phẩm nhiều màu của Dã Thụy, phơi bầy dưới màn mưa bay nghiêng. Máy bay đổi chiều. Dưới đất quay theo. Tôi bàng hoàng trong một khoảng khắc trước sự đảo lộn chớp mắt của phương hướng kéo theo sự đứt rời hoàn toàn với nơi chốn. Nước mắt tôi một giọt ứa ra, chảy xuống. Rồi Pleiku không nhìn thấy nữa. Những con phố tình thân đã nhạt nhòa chìm khuất dưới nền mây trùng trùng.

Đêm qua tôi và K. nhắn tin cho nhau. Nàng hỏi tôi về yoga. Nàng vui vẻ. Thấm thoát đã một năm rồi, mối tình ấy. Một mùa hè có bạn Vỹ ở Saigon. Và rất nhiều cơn mưa chập chùng.

Đêm qua tôi đọc khuya và ngủ ngon. Sáng sớm, trời ẩm và nhiều mây mù. Đưa con trai đi ăn sáng, ngồi viết thêm một chút, nghĩ về việc chụp Dương ngày mai. Pall Mall và Lucky Strike không đầu lọc tôi hết sạch, đành hút tạm Camel. Camel, tôi nhớ dịp Tết năm nào đó, Vy đem từ London về cho tôi.

Cuối tuần Saigon, mọi thứ sáng rỡ và trong lành. Như giấy, như bút, như âm nhạc, như sách. Như những gương mặt vui tôi nhìn thấy trên phố.

Continue reading...

birthday wish list (updated)

Wed, May 7, 2014

0 Comments

Còn hơn một tháng nữa mới đến sinh nhật, mà đã được quà sớm. Thành ra phải cập nhật wish list:

1. Bút Visconti
2. Mực J. Herbin
3. Phim 120 màu
4. Thuốc lá Chesterfield/Lucky Strike
5. Giày Converse John Varvatos
6. Bàn chải điện Philips
7. Nến thơm Yankee Candles
8. Bút sắt và bút lông ngỗng
9. Nhẫn bạc

Continue reading...

sưu tập

Sat, May 3, 2014

0 Comments

Sưu tập, xét về bản chất, là biểu hiện của lòng tham: ta muốn vơ vào, muốn chất đầy, muốn có hết tất cả. Lòng tham của đàn ông, nói cho chính xác. Phụ nữ không có sở thích sưu tập, đây đó thi thoảng ta chỉ thấy vài người trong số họ sưu tập đàn ông và tất nhiên đó cũng là biểu hiện lòng tham, nhưng việc này dẫn đến những tương lai xán lạn nào thì tôi không biết, nên không dám lạm bàn. Đàn ông sưu tập những món đồ chơi xinh xẻo—cụ Vương Hồng Sển gọi là thú ngoạn hảo, ngắm nhìn những cái tốt. Phải hảo mới ngoạn, tham là tham cái tốt, tuy rằng tham đã là không tốt. Đây là ta nói những món đồ tốt đẹp như là họa phẩm, cổ vật, đồng hồ, bút máy, tiền xưa, tem, rượu, bật lửa, máy ảnh; có cái hảo mà nếu sưu tập thì lại hóa bất hảo là đàn bà. Tham luyến nào cũng đau đớn, luyến vật đỡ đau hơn luyến người, nếu có mất mát thì cùng lắm là giậm chân tiếc năm phút, người mất tiếc cả đời, chả nên dây vào.

Sưu tập cái gì, thì tùy sở thích sở cầu. Song sưu tập chỉ để chất đầy, chẳng chóng thì chày cũng bỏ cuộc, chán. Sưu tập dừng lại ở cái thú tiêu khiển sẽ không đi đến đâu, không chuẩn, không chuyên. Những nhà sưu tập lớn bao giờ cũng sưu tập cho một mục đích khác, nếu không là thương mại (buôn đi bán lại) thì phải tác động tích cực đến đời sống tinh thần của người sưu tập. Như là chơi, mà hóa thật.

Những món đồ đẹp đẽ gợi hứng sống, đây là điều ai cũng biết, kể cả người mới nhập môn. Nhưng hứng sống không duy trì được bằng việc làm đầy tủ các món, làm chật nhà, hứng sống không tỷ lệ thuận với số lượng đồ sưu tập. Ai từng chơi máy ảnh hẳn cũng cảm thấy: rất hào hứng trong vài tháng đầu, rồi chán dần những năm tiếp theo cho dù vẫn mua vào, vẫn có thêm những thứ mới. Bởi vì càng nhiều máy, ta càng ít chụp. Một người chụp ảnh chuyên nghiệp có rất ít máy (Henri Cartier-Bresson thí dụ, hai máy trong cả cuộc đời), có nhiều thì cứ phân vân không quyết sẽ chụp máy nào. Một nhà sưu tập sách chỉ trung bày sách cho đẹp nhà đẹp cửa, đẹp phòng văn, chứ không đọc. Có đọc, chỉ đọc lướt. Do đó mà ta nói: sưu tập ít thôi, chọn những gì hữu duyên gắn bó với ta lâu dài.

Mà “duyên” thì khởi lên lúc nào ta phải đón nhận lúc đó. Và ta còn nhầm tưởng duyên là những cơ hội ngẫu nhiên. Nhiều người chơi do bè bạn rủ rê, do ý thích tức thời, đó không phải là duyên đâu. Phải bắt đầu từ một nhận thức: món đồ này gây cho ta một cơn sốt, một sự khai mở tinh thần, giúp ta vượt qua một chặng khó khăn nào đó của đời sống, ta thực sự yêu mến nó, ta có thể dành thời gian thật nhiều cho nó, ta muốn đi sâu vào nó. “Duyên” là thế, thì mới lâu dài được.

Nếu bạn đang dư thời giờ, hoặc đang bất an, đang gặp một chỗ trũng trong đời và thấy cảm hứng sống xuống thấp đáng ngại, hãy đến với thú sưu tập, một cách từ tốn, có suy nghĩ. Bạn sẽ được nhiều cái lợi.

- Lợi ích đầu tiên: giết thời giờ. Bạn sẽ đắm đuối vào nó ít nhất vài tháng (với người mau chán) hoặc có thể năm bảy năm. Bạn sẽ thấy mỗi sáng thức dậy mình vui hơn, có cái để chờ đợi, có thứ để nhìn ngắm, học hỏi, nghiên cứu.

- Lợi ích thứ hai: tăng lượng kiến thức. Dù sưu tập nghiệp dư, bạn vẫn cần biết đôi chút về thứ mình đem về nhà chứ. Muốn biết, phải học, phải chịu làm sai, phải rút kinh nghiệm.

- Lợi ích thứ ba: trở nên lịch duyệt hơn. Một người có đam mê bao giờ cũng hấp dẫn, thú vị, đáng để kết bạn.

- Lợi ích thứ tư: biết tiêu tiền hợp lý. Đổ tiền bạc công sức vào một thứ đẹp đẽ hay ho (ngoạn hảo) thì xứng đáng.

Ở Việt Nam, những người sưu tập bị hạn chế nhiều trong việc trao đổi, mua bán, giao lưu. Tất cả những món đồ quý hiếm đều ở nước ngoài. Ta phải đặt mua qua eBay, liên lạc với những người cùng sở thích ở xa xôi, học cách đánh giá, cách bảo quản và hệ thống hóa bộ sưu tập từ các mối liên hệ xa đó. Chơi đồ ngoạn hảo xứ ta khó, tốn công, và khó đạt đến trình độ cao là còn quá ít người muốn chơi chuyên nghiệp thực sự. Thường thì chơi theo mốt, chỉ vừa bước qua ngưỡng cửa đã bỏ dở, nhảy sang chơi thứ khác, đâm ra nhảy cóc rất nhiều mà vẫn nghiệp dư.

Nên hiểu thật tường tận về thứ mình sưu tập. Những món đồ sưu tập đa phần là có lịch sử, có câu chuyện: chuyện của thời chiến (bật lửa, quân trang), chuyện của đời sống (máy ảnh), chuyện của văn chương (bút, sổ ghi chép), chuyện của âm nhạc và kỹ nghệ âm thanh (loa, ampli, thiết bị nghe nhạc), chuyện của ái tình và huyễn tượng (nước hoa, đồ da thuộc), chuyện của các huyền thoại (chữ ký, thủ bút). Càng nhiều câu chuyện, càng đi sâu vào từng ngóc ngách của lịch sử, tình yêu của người chơi đối với món đồ sưu tập càng tăng. Một cách gián tiếp, cảm hứng sống cũng tăng. Còn trong trường hợp tìm mãi vẫn không ra một câu chuyện nào thú vị, thì tốt nhất nên từ bỏ việc sưu tập.

Sưu tập có thể thiết thực hơn khi mà thú vui hỗ trợ cho công việc, không dừng ở mức giải khuây. Sưu tập máy ảnh sẽ bớt phù phiếm nếu ta dùng máy để chụp; sưu tập sách sẽ có ích hơn nếu ta chịu đọc, sưu tập bút là để viết (và tất nhiên trong đầu ta phải có gì đó để viết bằng bút). Các thú sưu tập xa hoa như hộp nhạc, đồng hồ quả lắc, đồ kim khí hay tem thư, thì chỉ đơn thuần là thú vui. Ta có thể chơi khi ta có điều kiện, ta sung túc, ta dư thời giờ.

Thú sưu tập mà theo thiển ý của tôi là đáng giá nhất: sưu tập thời gian. Làm sao để không bỏ phí một phút giây nào của kiếp sống, làm sao tìm thấy niềm vui trong những hành động tầm thường nhất, làm sao sống đã đầy và đi đến tận cùng cuộc đời mà không luyến tiếc gì, không thèm thuồng gì nữa, ấy mới là nhà sưu tập thượng thừa.

(viết cho Esquire Vietnam)

Continue reading...

tự học tự cảm tự ngộ

Thu, May 1, 2014

0 Comments

Yoga và Thiền tôi học có thầy. Nhưng mười lăm năm, gặp thầy chẳng bao nhiêu, hầu hết vẫn là tự học.

Nhạc, vẽ, ảnh, văn, ngôn ngữ, tôi tự học. Có thể xem như tự học toàn phần, tuyệt đối.

Vào cái thời tìm thầy không được, không đủ tiền trả học phí, thì tự học là chuyện tất nhiên. Qua cái thời đó rồi, thì chính niềm vui đã nuôi dưỡng tiếp con đường tự học.

Niềm vui lao động, nghiên cứu, rút tỉa kinh nghiệm. Niềm vui nở bừng mỗi khi nhận chân một vấn đề.

Hôm qua tôi đọc một cuốn sách tên là Spiral Up Yoga, tác giả viết câu này: “Đến một thời điểm nào đó, tự nhiên mọi thứ phát lộ dưới tác động của cảm hứng.” Tôi cũng cảm thấy hạnh phúc đó, nhiều lần, trong các lãnh vực khác nhau.

Tự học là phải chấp nhận thử sai nhiều lần, chỉnh sửa từng chút, xóa bỏ và xây lại, cho đến khi nào thủ đắc mọi kỹ thuật, đạt đến ngưỡng tiêu chuẩn, không còn mê lú, nhìn gì cũng thấy rạng rỡ sáng tươi. Tự học là chấp nhận đau đớn, sai trái, lầm lạc. Là cảm nhận nỗi đau và sự bế tắc cho đến khi không còn nỗi đau và bế tắc nữa.

Đến khi vô vàn các bánh răng to nhỏ khớp vào nhau trong một guồng quay hoàn hảo.

Đến khi khoảnh khắc khai ngộ xảy ra.

Tự học là hạnh phúc, vì tự ta mở lối cho ta, mài sắc trí năng, gọt bén kỹ năng, theo một cách riêng độc sáng.

Chấp nhận trả giá để làm ra một đời sống mang tên mình, bằng sức lực và tài năng của mình, vui chứ.

Vui hơn mọi niềm vui.

Continue reading...

những con vật

Sat, Apr 26, 2014

0 Comments

Hôm nọ Mi (Yumi Duong) kể tôi nghe chuyện hai con chim bên Phi Luật Tân biết hát song ca. Một con “I want nobody nobody” thì con kia tiếp “But you”. Chim còn biết nói tiếng Tây Ban Nha “sao mày cứ ngồi đây hoài vậy?” và tiếng Tàu. Hai con chim quá sức dễ thương vì bá đạo.

Buổi sáng ngồi cà phê lê la Nguyễn Huệ, có hai con chó con một vàng một đen, lông mướt mềm, chạy ra chào tôi và cứ thế xoắn xuýt. Số tôi có duyên với loài vật, chim chó mèo cá. Rất thích chơi với chúng nó.

Chơi với loài vật vui.

Hôm qua tôi thức muộn đọc sách, sáng định ngủ bù mà Helen đập cửa ầm ầm gào tướng lên, buộc lòng phải dậy. Dậy cho nàng ăn, dọn vệ sinh, rồi yoga rồi đi tắm.

Tôi chụp ống kính Minolta 1.2/58 sáng trưng.

Lucky Strike sắp hết. Đợt này hơi khó mua. Sẽ phải thay bằng Pall Mall tạm vậy.

Tôi đang ở giai đoạn sung sức và vui tươi nhất.

Continue reading...

vọng

Mon, Apr 21, 2014

0 Comments

Vọng tưởng về bất cứ một điều gì đều sẽ đem đến những hệ lụy, vướng mắc.

Nhưng thôi vọng tưởng, là hủy diệt tình yêu, nghệ thuật.

Buổi sáng tôi tự dưng nhớ đến cuốn Lolita của Nabokov, khi người tình già gặp lại Lo lúc nàng đang có thai. Không gian, thời gian đã khác, gương mặt của tình yêu cũng méo mó dị dạng.

Rồi tôi nhớ đến truyện ngắn (một trong những truyện hay nhất) Người Đàn Bà và Hai Con Chó Nhỏ của Phạm Thị Hoài. Hai người tình gặp lại trong một khung cảnh khác, và họ thất vọng. Vì họ đã hoài vọng quá khứ. Họ đem cảm xúc, không khí, tiếng động, hình sắc vào không gian mới; hiện tại không được như quá khứ, hiện tại phản bội quá khứ; họ thất vọng vì đã trót vọng về quá khứ.

Cũng như vọng tưởng tương lai: một điều sai trái, nên tránh.

Trừ phi bạn làm nghệ thuật. Trừ phi bạn còn muốn yêu.

Cắt bỏ vọng tưởng, sống với giây phút hiện tại, là đích đến hạnh phúc.

Tôi đang làm nghệ thuật, và tôi còn muốn yêu. Thế nên tôi lưu giữ một chút—chỉ một chút thôi—những hy vọng le lói ở cuối một đường hầm, ở đáy một vực thẳm.

Để đó, để làm nhạc làm thơ, và yêu.

Continue reading...

cảm giác

Mon, Apr 21, 2014

0 Comments

Tôi ôm chiếc túi Aunts & Uncles Buddy màu cà phê mà ngủ, cơn sốt đồ da của tôi lên đỉnh điểm. Mà quả thật, chiếc túi quá đẹp, da thơm phức và dẻo như loại da làm yên ngựa. Tanning quá tốt, phụ liệu tinh xảo. Và vừa vặn để ra phố.

Đoạn đầu The English Patient, khi ông bệnh nhân kể về những vết thương và cách người bộ lạc chữa bỏng, là đoạn văn gây ấn tượng mạnh. Mùi da thuộc, mùi cát, mùi những thứ thuốc làm từ xương con công xay nhuyễn, mùi tinh dịch trong lễ tế thần nước, mùi mồ hôi, mùi lạc đà, mùi những hơi thở phập phồng theo nhịp bước.

Năm ngoái tôi đã ôm suốt cuốn này khi viết nhạc phim Quyến Rũ.

Tôi viết nhạc bằng cảm giác mùi hương.

Continue reading...

nghĩ

Wed, Apr 16, 2014

0 Comments

1. Pháp khí: đó là những món đồ tinh xảo, được tạo ra bằng tất cả lòng thành, bằng thân khẩu ý sáng ngời. Chúng đẹp, tốt, nên việc có được chúng, nhìn ngắm chúng, tạo ra một cảm hứng tốt, một năng lượng dương tính. Còn “thiêng” hay không, tôi không biết.

2. Mật chú: đọc lên, những nguyên âm và phụ âm tiếng Phạn/Tạng rung những tần số nhất định, tác động trực tiếp lên não bộ, khiến não giải phóng một số sóng tích cực. Hành trì thường xuyên, đọc và lắng nghe âm vang, sẽ dạy cho não những bài học mới, các neurons hoạt động hiệu quả hơn, nên tinh thần sáng suốt và trí lực mẫn tiệp hơn.

Có thể tham khảo thêm cuốn Mantra Yoga and Primal Sound của Tiến sĩ David Frawley.

3. Các chủng tự: việc viết lại các mẫu tự thiêng liêng (như đã nói, thiêng hay không tôi không biết) đòi hỏi sức tập trung cao độ, thân tâm hợp nhất; các ẩn dụ sinh ra từ các mẫu tự này—chẳng hạn, đây là thứ ngôn ngữ Đức Phật đã dùng, đây là ngôn ngữ của các Lạt Ma—kích hoạt cảm hứng, làm người viết thấy phơi phới hân hoan.

4. Yoga: cải thiện sức khỏe, điều chỉnh các lỗi thân-tâm, làm thần trí dịu lại và tỉnh thức, làm tinh thần vững chãi vô úy.

5. Âm thanh của một bàn tay: âm quyển của lắng im, của nhĩ thức thuần túy.

Continue reading...

tháo bỏ những dính chấp

Wed, Apr 16, 2014

0 Comments

Gần như là lần đầu, tôi thấy thư thái nhẹ nhõm, không chờ đợi, không lo sợ, chính xác là cảm giác không gắn kết với bất kỳ ai, một cảm giác êm dịu tự thân, tỉnh giác minh mẫn từ khi thức giấc đến lúc nhắm mắt ngủ. Trước đây, tôi chỉ thấy vui trong tình yêu. Bây giờ—thì tôi đã nói, lần đầu—không cần tình yêu nào, không cần sự phụ thuộc dù trong tâm tưởng vào bất kỳ ai, tôi cũng vui. Niềm vui dịu nhẹ, an nhiên, bình thản.

Tôi vẫn gặp Dương, vài ngày một lần, ngồi cùng em rất lâu. Đó không phải là tình yêu, không có gì giống thế. Tôi chỉ dẫn cho em điều này điều khác, chụp cho em những bức ảnh, thi thoảng tặng em những món quà xinh xinh nho nhỏ.

Những gặp gỡ khác cũng có xảy ra, là gặp gỡ (Kundera: Une rencontre), không là hẹn hò.

Saigon mưa lúc bình minh và bây giờ, sau giờ yoga buổi sáng của tôi, thì nắng hửng đẹp.

Nước hoa L’acqua di Colonia Thúy Anh tặng, mùi thuốc lá rất tuyệt. Đó là một hiệu nước hoa Ý, do các tu sĩ dòng Dominican giữa thế kỷ 16 làm ra.

Yantra buổi sáng, Thiền giờ ngủ. Viết nhạc. Làm thơ. Chụp. Vẽ. Viết chữ. Thử nước hoa. Thử rượu. Thử xì gà. Êm dịu thế thôi, còn mong gì hơn.

Tôi mệnh Thiên Hà Thuỷ, nghe có vẻ kêu ầm ĩ vậy chứ chỉ là nước mưa. Và nghe đồn—vì không đủ dữ liệu kiểm chứng—đây là mệnh duy nhất “trị” được Thiên Thượng Hoả.

Là mưa, thì phải rơi. Rơi cùng khắp, ruộng đồng hay mái nhà, người hay cỏ cây, không phân biệt.

Bởi vậy, nếu tôi có ngọt ngào từ tốn với ai đó, thì xin đừng nghĩ kẻ đó được ưu tiên. Một vài trường hợp ưu tiên, thì tôi đã nói và biểu hiện trực tiếp cho người trong cuộc. Tôi không có thói quen vòng vèo lấp lửng, “muốn lắm mà làm bộ”, tôi cũng là người ít dùng thủ thuật để chinh phục ai/cái gì.

Các bạn không tin, hỏi Dương thì biết, xem tôi đã bao giờ, đã từng lần nào, phải dùng chiêu thức khi đối đãi chưa, xem tôi có phải mượn gió bẻ măng hay là dương đông kích tây chưa.

Khi nào tôi yêu ai, tôi sẽ nói. Khi tôi không yêu, thì tôi không ưa tỏ ra giống-như-yêu. Chi cho mệt?

Khi tôi thấy thanh thản ở ngoài tình yêu như hiện giờ, là tôi thấy thế, không phải giả vờ vui.

Mùa mưa sắp đến. Là mùa của Thiên Hà Thuỷ đây mà.

Continue reading...

bông hoa

Mon, Apr 14, 2014

0 Comments

Một bông hoa là một bông hoa là một bông hoa? Chưa chắc.

Một bông hoa (màu vàng) là ký hiệu chỉ đường về nụ cười Ca Diếp. Một bông hoa (màu trắng) là ký hiệu chỉ thẳng vào những giấc mơ lạc loài, buồn bã, cô độc. Vậy thì bao nhiêu bông hoa đã hiện hữu từ vô thủy đến vô chung, trùng trùng những ký hiệu ấy, chẳng còn là hoa nữa.

Là ý thức về sự tồn tại của chúng ta. Nỗi buồn của chúng ta. Nụ cười của chúng ta.

Continue reading...

thăng bằng

Mon, Apr 14, 2014

0 Comments

Đi trên bờ vực, nếu bạn tỉnh giác và ý thức được mình đang đi trên mép vực, thì bạn vẫn thăng bằng. Con đường tôi đi—tâm linh và sáng tạo, tinh thần và tình cảm—là một con đường rất hẹp, chỉ có tiến không thể lùi, và khá cheo leo nguy hiểm. Nếu tôi tỉnh giác, vẫn đi được, đi vững.

Tôi đi trên lằn ranh sinh tử phân chia ánh sáng và bóng tối, ngày và đêm, tấn công và hoà hoãn, được và mất, nắm giữ và buông bỏ, thiện và bất thiện, sự thật và ảo mộng. Và tôi biết mình có thể giữ thăng bằng ở đó.

Continue reading...
Older Entries