[Ai Phong giới thiệu]
Lương Vũ Sinh (1924 - 2009) tên thật là Trần Văn Thống, quê ở huyện Mông Sơn tỉnh Quảng Tây. Gia đình ông giàu có, thưở nhỏ học tập ở quê nhà, thích du lịch và rất mê thơ, từ cổ điển và sách văn, sử Trung Quốc. Trong thời kỳ kháng chiến chống Nhật, các nhà nghiên cứu văn sử như Giản Hựu Văn, Nhiêu Tông Di, đến Mông Sơn có ở trong nhà Lương Vũ Sinh một thời gian khá lâu, cậu bé Trần Văn Thống nhờ đó mà học tập được rất nhiều và có ảnh hưởng lớn đến sáng tác của ông sau này.
Về sau, Lương Vũ Sinh vào học ở trường Lĩnh Nam đại học (nay là trường Đại Học Trung Sơn) tại khoa kinh tế. Năm 1949, ông đến Hồng Kông làm việc tại Đại công báo. Ngoài thời gian làm công việc biên tập, ông cũng viết một số bài cho báo, cái tên Trần Văn Thống rất ít khi xuất hiện trên báo, những cái tên thường dùng đều là bút danh.
- Lấy tên Lương Tuệ Như viết tiểu phẩm lịch sử.
- Lấy tên Phù Dung Ninh viết tuỳ bút văn học.
- Lấy tên Lý Phu Nhân viết hộp thư Lý Phu Nhân.
- Lấy tên Trần Lỗ viết bình luận về cờ.
Những bút danh ấy đều khá nổi tiếng. Đương nhiên lừng lẫy nhất vẫn là bút danh Lương Vũ Sinh với tiểu thuyết võ hiệp, đến nỗi phần nhiều độc giả không biết đến cái tên Trần Văn Thống nhưng nghe tên Lương Vũ Sinh thì như sấm bên tai.
Lương Vũ Sinh và Kim Dung là đồng sự và có chung sở thích: đọc võ hiệp, bình luận tiểu thuyết võ hiệp và viết tiểu thuyết võ hiệp. Lương Vũ Sinh chẳng những viết tiểu thuyết võ hiệp trước Kim Dung mà kết thúc cũng muộn hơn, thời gian sáng tác của tiểu thuyết của ông gấp đôi Kim Dung, tròn 30 năm, số lượng của ông thì hơn gấp đôi, gồm 35 bộ trường thiên tiểu thuyết.
Về cuộc đời của Lương Vũ Sinh có thể thấy những đặc điểm sau đây:
1. Lương Vũ Sinh không những đa tài nghệ mà còn có học thức uyên bác, nhất là về văn chương và lịch sử Trung Quốc, thi từ, đối liễn, kỳ đạo, về phương diện nào cũng xuất sắc, Kim Dung cũng không sánh kịp. Những tri thức này rất có ích cho sự nghiệp sáng tác tiểu thuyết võ hiệp của ông.
2. Lương Vũ Sinh là con người chí tình, có phong độ của danh sĩ Trung Quốc ngày xưa. Nghe nói trong tuần trăng mật đưa vợ đi du lịch nhưng để vợ ở khách sạn còn mình thì đi đánh cờ với bạn quên cả về. Điều này với sáng tác tiểu thuyết nhất là việc xây dựng hình tượng nhân vật chính có ảnh hưởng rất sâu đậm.
3. Lương Vũ Sinh học rất nhiều môn, kiến thức vừa rộng vừa sâu, tính cách kiên nghị và chuyên nhất, dành trọn 30 năm để viết tiểu thuyết võ hiệp, kiên trì nhẫn nại không rời. Dẫu có những khi rất vất vả khó khăn nhưng ông không hề thay đổi, không hề hối hận, đúng là phong độ hiệp sĩ. Không phải ngẫu nhiên mà ông trở thành vị tông sư của tiểu thuyết võ hiệp tân phái. Kẻ hậu học có thể coi tinh thần gắn bó suốt đời với sự nghiệp như Lương Vũ Sinh như một tấm gương.
Tiểu thuyết của Lương Vũ Sinh
Lương Vũ Sinh viết 35 bộ tiểu thuyết võ hiệp gồm 160 quyển. Theo thứ tự trong Lương Vũ Sinh hệ liệt Vĩ thanh thư điếm ở Hồng Kông xuất bản, 35 bộ đó là:
1. Long hổ đấu Kinh hoa
2. Thảo mãng long xà truyện
3. Bạch phát ma nữ truyện
4. Tái ngoại kỳ hiệp truyện
5. Thất kiếm hạ thiên sơn
6. Giang hồ tam nữ hiệp
7. Hoàn kiếm kỳ tình lục
8. Bình tung hiệp ảnh lục
9. Tán hoa nữ hiệp
10. Liên kiếm phong vân lục
11. Băng phách hàn quang kiếm
12. Vân hải ngọc cung duyên
13. Băng xuyên thiên nữ truyện
14. Hiệp cốt đan tâm
15. Phong lôi chấn cửu châu
16. Băng hà tẩy kiếm lục
17. Nữ đế kỳ anh lục
18. Đại đường du hiệp truyện
19. Long phượng bảo thoa duyên
20. Tuệ kiếm tâm ma
21. Phi phượng tiềm long
22. Cuồng hiệp. Thiên kiêu. Ma nữ
23. Minh đích phong vân lục
24. Quảng lăng kiếm
25. Phong vân lôi diện
26. Hãn hải hùng phong
27. Du kiếm giang hồ
28. Mục dã lưu tinh
29. Đạn chỉ kinh lôi
30. Tuyệt tái truyền phong lục
31. Kiếm võng trần ti
32. Huyễn kiếm linh kỳ
33. Võ lâm tam tuyệt
34. Võ lâm thiên kiêu
35. Vũ Đương nhất kiếm
——
Trần Mặc (*) - Thành tựu và hạn chế của tiểu thuyết Lương Vũ Sinh
Tiểu thuyết của Lương Vũ Sinh được gọi là tân phái là hoàn toàn chính xác.
Đúng như Liễu Tộ tiên sinh đã nói:
Tân phái là họ tự xưng và được độc giả thừa nhận. Loại tiểu thuyết võ hiệp của phái già như Giang hồ kỳ hiệp truyện của Bình Giang Bất Tiếu sinh thì là loại kém cỏi chẳng sánh được, đến thập kỷ 40 thì đã không thể đăng trên các báo lớn. Những tác phẩm ấy chỉ còn như những người mãi võ lưu lạc giang hồ, chẳng được ai coi trọng. Mãi đến khi tác phẩm của Lương Vũ Sinh, Kim Dung ra đời mới thay đổi được cục diện này. Báo chí Hồng Kông, Đài Loan, Singapore, Malaysia đều trả tiền nhuận bút rất cao, tranh thủ đăng vì độc giả muốn đọc tiểu thuyết võ hiệp… Phái mới, mới ở chỗ dùng thư pháp nghệ thuật, xây dựng nhân vật, khắc họa tâm lý, miêu tả hoàn cảnh… mà không còn chỉ dựa vào trần thuật tình tiết câu truyện như trước kia nữa. Họ còn chú ý đến chữ nghĩa, loại bỏ những thứ ngôn ngữ cũ kỹ sáo mòn, có khi còn dùng cả Tây học, hấp thu kỹ xảo biểu hiện và sắp xếp tình tiết câu truyện trong tiểu thuyết Tây Dương. Điều ấy mở ra cho tiểu thuyết võ hiệp một trời đất mới, hiện ra một cảnh tượng mới, khiến cho nhã tục cộng hưởng (người cao thanh nhã và người bình dân thưởng thức), ngay cả các bậc đại nhã công tử cũng say mê đọc, sách chẳng rời tay.
(Liễu Tô - Lương Vũ Sinh dưới bóng hiệp - Tạp chí Độc thư 1988)
Ngày nay đọc lại vẫn có thể thấy tiểu thuyết của Lương Vũ Sinh phong nhã thanh tân, tài học phong phú. Tiểu thuyết Lương Vũ Sinh xứng đáng là tiểu thuyết của nhà văn trong văn học thông tục đương đại, không những là viết với tư cách nhà văn mà còn lấy quan niệm mới của văn nhân đương đại để cải tạo hình thức tiểu thuyết võ hiệp truyền thống. Nhìn từ bên ngoài tựa hồ như vẫn còn mang dáng dấp truyền thống, kỳ thực tác giả cố ý bảo lưu dáng vẻ bên ngoài còn bên trong thì đã cải biên từ quan niệm, nội dung, kỹ xảo, phương pháp, hình thức. Có thể nói Lương Vũ Sinh và Kim Dung đã nâng cao phẩm chất của tiểu thuyết võ hiệp và mở ra con đường cho tiểu thuyết võ hiệp tân phái.
Đặc sắc tiểu thuyết võ hiệp Lương Vũ Sinh gồm mấy phương diện sau đây:
Khung lịch sử
Lương Vũ Sinh tinh thông lịch sử và văn học Trung Quốc, lúc thiếu thời từng được sự dạy dỗ của các chuyên gia về sau lại viết tiểu phẩm về sử với bút danh Lương Tuệ Như, đó là một tư liệu quan trọng để lý giải đặc sắc của tiểu thuyết Lương Vũ Sinh.
Điều có thể chứng minh được vấn đề đương nhiên là phải ở bản thân tác phẩm của ông. Ngay từ khi mới bắt tay sáng tác, Lương Vũ Sinh đã định vị trí cho tiểu thuyết của mình, đó là phát huy sở trường học vấn, viết truyền kỳ lịch sử hoặc lịch sử truyền kỳ. Sử mà kỳ, kỳ mà sử, lấy sử để chở kỳ hoặc lấy kỳ bổ sung sử, đặc sắc ấy đã trở thành mô thức tự sự cơ bản trong sáng tác tiểu thuyết Lương Vũ Sinh. Có thể nói tự sự trong tiểu thuyết Lương Vũ Sinh được xây dựng trong cái khung lịch sử và được hoàn thành trong tầm nhìn lịch sử.
Hai bộ tác phẩm đầu tiên của ông tức Long hổ đấu Kinh Hoa và Thảo mãng long xà truyện đã lấy phong trào Nghĩa Hòa đoàn nổi tiếng cuối đời Thanh làm bối cảnh và tuyến tự sự. Hai bộ tiểu thuyết này phản ánh sự lựa chọn khó khăn giữa phản Thanh, diệt Dương (chống Thanh, diệt Tây) và phù Thanh, diệt Dương (phò Thanh, diệt Tây) của các anh hùng thảo dã và nghĩa sĩ Hán Tộc, và số phận lịch sử có tính bi kịch của phong trào Nghĩa Hòa đoàn. Đây là chỗ khác biệt rõ ràng so với tiểu thuyết võ hiệp trước kia.
Tiếp theo, một loạt tiểu thuyết trong chùm Thiên Sơn hệ liệt gồm Tái ngoại Kỳ hiệp truyện, Thất Kiếm hạ Thiên Sơn, Giang hồ tam nữ hiệp, Băng hà tẩy kiếm lục, Băng xuyên thiên nữ truyện, Vân hải ngọc cung duyên, Hiệp cốt đan tâm, Mục dã lưu tình lại viết về những biến động lịch sử từ đầu cho đến giữa đời Thanh.
Các tiểu thuyết Bạch phát ma nữ truyện, Hoàn kiếm kỳ tình lục, Bình tung hiệp ảnh, Tán hoa nữ hiệp, Liên kiếm phong vân lục là viết trên bối cảnh lịch sử triều Minh.
Các tác phẩm Cuồng hiệp, Thiên kiêu, Ma nữ, Minh đích phong vân lục, Hãn hải hùng phong, Phong vân lôi điện, Võ lâm thiên kiêu, Phi thượng tiềm long là viết về mâu thuẫn dân tộc và xung đột lịch sử phức tạp thời Liêu, Kim, Tống, Nguyên.
Các tiểu thuyết Đại Đường du hiệp truyện, Long phượng bảo thoa duyên, Tuệ kiếm tâm ma, Nữ đế kỳ anh lục là truyền kỳ lịch sử đời Đường.
Nhiều nhân vật lịch sử xuất hiện trong tiểu thuyết, có người là nhân vật chính tác phẩm, từ Võ Tắc Thiên, Đường Huyền Tông, Ung Chính, Càn Long, Từ Hy thái hậu đến các đại thần như Chử Toại Lương, Vu Khiêm, Nạp Lan Minh Châu cho đến các thi nhân từ gia như Lý Bạch, Hạ Tri Chương, Nạp Lan Dung Nhược đến các lãnh tụ khởi nghĩa như Lý Tự Thành, Tương Đức Thành, Tào Phúc Điền, Lý Lai Trung… Nếu kể hết nhân vật lịch sử trong tiểu thuyết Lương Vũ Sinh thì phải chiếm hết một nửa bộ từ điển nhân vật lịch sử từ đời Đường đến đời Thanh.
Nhân vật giang hồ, hào kiệt võ lâm được hư cấu trong tiểu thuyết của Lương Vũ Sinh thường trực tiếp tham dự vào những sự kiện lịch sử trọng đại hoặc chí ít cũng là người trải qua hay chứng kiến những sự kiện lịch sử đó. Họ thường xuất hiện ở hoàng cung đại nội, hoặc phủ đệ của các đại thần. Ngay từ Long hổ đấu Kinh Hoa cách cục cơ bản của tiểu thuyết Lương Vũ Sinh đã được định hình, thể hiện rõ đặc trưng cơ bản của tiểu thuyết của ông.
Loại kết hợp lịch sử với truyền kỳ này bao gồm 4 tầng, nội dung khác nhau đó là: chính sử (hay tín sử), dã sử, văn học sử, sáng tạo và hư cấu của tác giả.
1. Chính sử, là lấy sự kiện lịch sử trọng đại và nhân vật lịch sử có thật làm tài liệu, đây là cái khung bên ngoài của tác phẩm.
2. Dã sử - bao gồm bộ phận chưa được chính sử ghi lại nhưng có thể có trong ghi chép của tư nhân hoặc truyền thuyết nhân gian, cũng bao gồm cả tưởng tượng sáng tạo, phân tích và bổ sung của tác giả đối với lịch sử; gồm cả phần đáng tin cũng bao gồm cả phần lời của nhà tiểu thuyết chưa chắc đã đáng tin, tức là tăng thêm sắc thái truyền kỳ và hứng thú nghệ thuật loại nội dung này trong tiểu thuyết Lương Vũ Sinh rất phong phú. Chẳng hạn như đĩnh kích án, hồng hoàn án trong nội cung nhà Minh được miêu tả trong Bạch phát ma nữ; hay những tình tiết như Thuận Trị xuất gia, Khang Hy giết cha, cái chết của Đổng Tiểu Uyên, v.v., được viết trong Thất kiếm hạ thiên sơn đều là căn cứ vào tài liệu lịch sử mà viết nên.
3. Văn học sử là chỉ lấy những câu chuyện truyền kỳ trong văn học sử về những hình tượng nhân vật, làm phục hoạt trong tác phẩm. Chẳng hạn như Không Không nhi trong Đại Đường du hiệp truyện, Hồng Tuyến Nữ, Nhiếp Ấn Nương trong Long Phượng bảo thoa duyên con cháu hảo hán Lương Sơn Bạc trong Phong Vân lôi điện… Những câu chuyện, nhân vật mà tiền nhân đã hư cấu này, vì đã trải qua thời gian dài lâu mà trở thành một bộ phận lịch sử (văn học sử), tuy không phải là chính sử, thậm chí cũng không phải là dã sử nhưng tác giả viết ra một cách hợp thời nên lại làm tăng thêm không khí lịch sử của tiểu thuyết, đồng thời làm tăng thêm ý vị truyền kỳ của tác phẩm.
4. Hư cấu của tác giả - đương nhiên bao gồm các nhân vật võ lâm do tác giả hư cấu nên tham dự vào lịch sử cũng bao gồm cả cuộc sống giang hồ của nhân vật võ lâm. Loại cuối cùng này là mạng sống của tiểu thuyết võ hiệp võ hiệp truyền thống, đương nhiên cũng là chủ thể của tiểu thuyết.
Tiểu thuyết của Lương Vũ Sinh đã kết hợp lịch sử với truyền kỳ, đem 2 thứ vốn thuộc 2 lĩnh vực khác nhau (giang hồ và giang sơn) kết hợp lại sáng tạo nên một thế giới võ hiệp mới mẻ.
Cốt lõi hiệp nghĩa
Mãi mãi truy cầu tinh thần nghĩa hiệp là một đặc điểm quan trọng trong tiểu thuyết của Lương Vũ Sinh. Ở điểm này ông không những chính thống mà còn bảo thủ, vì thế mà thường bị hiểu nhẩm, cho rằng ông rõ ràng là thuộc phái cũ, thậm chí không theo kịp sự phát triển của thời đại và sự thay đổi khẩu vị của độc giả.
Đây là một vấn đề khá phức tạp.
Bản chất trọng nghĩa của hiệp sĩ trong tiểu thuyết võ hiệp là điều đương nhiên, ít ra là trên phương diện lý luận. Trong tác yếu tố võ, hiệp, tình, kỳ của tiểu thuyết võ hiệp, hiệp đương nhiên là một yếu tố chiếm vị trí quan trọng.
Nhưng trong quá trình phát triển của tiểu thuyết võ hiệp, tình hình lại không như thế. Sự thay đổi tên gọi của tiểu thuyết võ hiệp cũng cho thấy điều đó. Tiểu thuyết hiệp nghĩa là tên gọi đầu tiên, rõ ràng khẳng định trọng điểm là hiệp nghĩa; tiếp đó lại mang tên gọi là tiểu thuyết võ hiệp (là cái tên mà chúng ta đang dùng ở đây), cái tên thứ hai này đã hàm ẩn một sự thay đổi vi diệu, tức đặt võ trước hiệp, hiệp đã lùi xuống vị trí thứ hai; nhưng sự tình vẫn chưa dừng lại, trong nói năng hàng ngày nhiều độc giả (thậm chí cả tác giả ), lại xuất hiện tên gọi tiểu thuyết võ đả (tiểu thuyết đánh võ, tên gọi này cũng tương đương với tên gọi truyện chưởng ở miền Nam trước đây) cũng như tên gọi phim võ trong điện ảnh. Trong những tên gọi này, đến cái bóng hiệp cũng không còn nữa.
Trong thực tế sáng tác của các tác gia, Truyền kỳ võ hiệp bị một số người viết thành truyện truyền kỳ có thêm đánh võ, mà bỏ quách tinh thần hiệp nghĩa (tinh thần trọng nghĩa của hiệp sĩ). Tình hình này ở phái cũ cũng có mà phái mới cũng có.
Trong tình hình ấy, Lương Vũ Sinh vẫn kiên trì giữ hiệp là chính, võ là phụ, thậm chí ông cho rằng thà rằng không có võ chứ không thể không có hiệp, võ chỉ là phương tiện, hiệp là mục đích. Thông qua thủ đoạn võ lực mà đạt tới mục đích hiệp nghĩa, điều này biểu hiện rõ ràng qua cá tính và phong cách độc đáo của Lương Vũ Sinh và tiểu thuyết của ông. Có lẽ người ta cho đây là một chứng cứ về sự thủ cựu của Lương Vũ Sinh; thực ra đây là sự giữ vững quy phạm tinh thần của tiểu thuyết võ hiệp chứ không phải là thủ cựu.
Ông nói:
…. Vậy thì, thế nào gọi là hiệp ? Về điều này có nhiều kiến giải khác nhau. Quan điểm của tôi là: hiệp là hành vi chính nghĩa! Thế nào gọi là hành vi chính nghĩa? Về điều này cũng có nhiều quan niệm, tôi cho rằng: đem lại lợi ích cho nhiều người là hành vi chính nghĩa.
(Lương Vũ Sinh: Từ quan điểm văn nghệ, đánh giá tiểu thuyết võ hiệp - Chuyển dẫn từ La Lập Quần - Lịch sử tiểu thuyết võ hiệp Trung Quốc - Liêu Ninh Nhân dân xuất bản xã)
Quan điểm này hiển nhiên là có sự khác biệt với truyền thống, có thể nói đây là một mô thức quan niệm mới mẻ. Lương Vũ Sinh không những luôn luôn nói vậy mà cũng luôn luôn làm vậy. Tinh thần trọng nghĩa của hiệp sĩ, là tinh thần căn bản trong tiểu thuyết Lương Vũ Sinh. Trong tác phẩm của ông, sự đối lập giữa hiệp nghĩa và tà ác không bao giờ mơ hồ. Về phương diện giá trị, sắc thái đạo đức của hiệp sĩ lớn hơn nhân tố cá tính, tinh thần lý tưởng của hiệp sĩ lớn hơn tính chất hiện thực của nó, ý nghĩa giáo dục được gửi gắm trong hình thức giải trí truyền kỳ.
Nói cụ thể, sự khắc hoạ hình tượng nhân vật chính trong tiểu thuyết Lương Vũ Sinh có 3 đặc điểm đáng chú ý:
1. Về loại hình nhân vật, chú ý là nổi bật khí chất cá tính của nhân vật.
2. Với tiền đề mô thức đó, chú ý miêu tả tính chất giáp ranh của nhân vật.
3. Trong nhân cách lý tưởng và mô thức đạo đức rất cố gắng miêu tả nhân tính chân thực.
Lương Vũ Sinh kiên trì giữ vững lý tưởng nghĩa hiệp, kiên trì mô thức nhân cách đạo đức đồng thời cố gắng khắc họa những cá tính rõ nét và hình tượng sinh động, để cho các nhân vật chính trong quá trình theo đuổi mục tiêu đại nghĩa luôn có biểu hiện thân phận trình độ, cá tính và khí chất của mình. Tác giả đã đặt nhân vật trong những mâu thuẫn xung đột phức tạp khiến cho họ có điều kiện trải qua những kinh lịch và biểu hiện những cá tính khác nhau. Ví dụ như Dương Văn Thông trong Tái ngoại kỳ hiệp truyện và Lăng Vị Phong trong Thất kiếm hạ Thiên Sơn tuy là huynh đệ đồng môn và cùng thực hiện sự nghiệp giống nhau, theo đuổi mục đích giống nhau, có lý tưởng đạo đức giống nhau, nhưng cá tính họ hoàn toàn khác nhau. Dương Văn Thông thì nhiệt tình phóng khoáng mà Lăng Vị Phong thì trầm uất dè dặt. Trương Đan Phong trong Bình tung hiệp ảnh thì tự tin, hài hước, tài hoa; mà Đoàn Khuê Chương trong Đại Đường du hiệp truyện thì cẩn thận, rụt rè. Lại chẳng hạn như 3 nhân vật chính trong Giang hồ tam nữ hiệp, tuy sánh vai hành hiệp nhưng khí chất và cá tính họ lại rất khác nhau. Lữ Tứ Nương có khí chất lãnh tụ, quả quyết mà cương nghị, nhiệt tình mà thâm trầm, Phùng Anh thì dịu dàng, sâu lắng, khí phách lỗi lạc hoạt bát, Phùng Lâm thì lại ngây thơ hoạt bát, vui vẻ nghịch ngợm, hơi có chút tà khí.
Hình tượng Kim Thế Di trong Vân Hải ngọc cung duyên càng khác với những hình tượng hiệp sĩ thông thường. Con người này tính tình quá khích, dám nghĩ dám làm, vừa chính vừa tà, cũng là một trong những nhân vật thành công của Lương Vũ Sinh. Sự chuyển biến và phát triển tính cách của nhân vật này là một trong những đoạn thành công nhất trong tiểu thuyết của ông. đều không thể bình luận một cách đơn giản, lấy danh thay cho thực. Sự chính và tà của mỗi người không phải do môn phái hay nghề nghiệp quyết định, mà do hành vi và sự chọn lựa lối sống của họ.
Thế giới tình cảm
Như chúng ta đã nhiều lần đề cập, tình cảm đã thành một nguyên tố quan trọng của tiểu thuyết võ hiệp hiện đại, từ tình hiệp Vương Độ Lư (tác giả tiểu thuyết Ngọa Hổ Tàng Long), chữ tình không bao giờ dứt được trong tiểu thuyết võ hiệp. Hầu như các tiểu thuyết võ hiệp tân phái đều nói đến tình yêu. Điều này khác với tiểu thuyết võ hiệp thời cổ (như kiệt tác Thủy Hử chẳng hạn), từ đó có thể thấy được bước tiến của thời đại. Đã có Vương Độ Lư mở đường lại có nhiều tác phẩm tiếp bước thì sao lại có một thế giới tình cảm đặc sắc trong tiểu thuyết của Lương Vũ Sinh nữa đây? Nhìn bề ngoài, sự miêu tả tình cảm trong tiểu thuyết võ hiệp của Lương Vũ Sinh có vẻ không khác gì các tác giả khác. Có khác chăng thì cũng chỉ là ông giữ vững chính sách, thậm chí còn khá bảo thủ. Chuyện tình trong tiểu thuyết của Lương Vũ Sinh giữ vững quy phạm văn hóa đạo đức truyền thống “phát ra từ tình, dừng lại ở lễ nghĩa” ôn nhu đôn hậu, đẹp đẽ thanh nhã, khác với nhiều tác giả sau này miêu tả sắc, dục lấn át cả tâm, tình để câu độc giả. Chuyện tình trong tiểu thuyết của Lương Vũ Sinh là tình cảm có tính chất tâm linh, tinh thần chứ không phải là xung động tình dục, là cái đẹp của tình yêu, chứ không phải bản năng tầm thường. Vì thế mà ông viết về tình yêu rất đẹp, rất thuần khiết. Chính vì thế mà tình cảm trong tiểu thuyết Lương Vũ Sinh luôn luôn được tác giả tiết chế, khí phách hiệp sĩ và tình yêu dịu dàng.
Cái độc đáo của chuyện tình trong tiểu thuyết Lương Vũ Sinh đưọc thể hiện thực sự ở:
1. Sự trân trọng đối với tình yêu, trở thành linh hồn chân chính của sáng tác tiểu thuyết võ hiệp.
2. Tôn trọng phụ nữ - trong tiểu thuyết không những đã thực hiện nam nữ bình đẳng mà thậm chí còn có vẻ âm thịnh, dương suy.
3. Có sự khám phả tâm linh khiến thế giới tình cảm trong tiểu thuyết võ hiệp hiện ra nhũng cảnh quan kỳ diệu khác với trong tác phẩm của những tác giả khác.
Về sự tôn trọng nữ giới:
Sự không tôn trọng phụ nữ trong văn hóa truyền thống Trung Quốc đã ảnh hưởng đến thành tựu sáng tác của rất nhiều danh gia tiểu thuyết võ hiệp đương đại. Chẳng hạn như hai danh gia Đài Loan nổi tiếng Cổ Long và Ngọa Long Sinh, hai vị nòi rồng này trong tiểu thuyết của mình tất nhiên cũng tả tình yêu, tả nữ giới, thậm chí viết đến mức nữ mạnh nam yếu (như trong tiểu thuyết Ngọa Long Sinh), nhưng từ trong sâu thẳm tâm linh của họ lại không tôn trọng phụ nữ. Câu danh ngôn của Cổ Long là anh em như tay chân, đàn bà như áo mặc, vì thế mà Lý Tầm Hoan đã đem người yêu mình là Lâm Thi Âm tặng cho bạn là Long Thiếu Vân; cũng vì thế mà Sở Lưu Hương đến đâu cũng chỉ lưu hương mà chẳng lưu tình. Câu danh ngôn của Ngọa Long Sinh là hồng nhan là tai họa, vì thế mà các giai nhân tuyệt sắc chỉ toàn gây họa cho võ lâm.
Còn hình tượng nữ giới dưới ngòi bút của Lương Vũ Sinh xứng đáng là nhất tuyệt. Nữ giới trong lòng và trong sách của Lương Vũ Sing không phải là gia vị mà cũng không phải sinh ra vì tình, họ tự có giá trị nhân sinh độc lập và có mục tiêu của mình. Như đã nói, những hình tượng như Bạch Phát ma nữ, Phi Hồng Cân, Lữ Tứ Nương, Phùng Anh, Phùng Lâm, Băng Xuyên Thiên Nữ và Lệ Thắng Nam xứng đáng là những hình tượng nghệ thuật thành công nhất trong tiểu thuyết Lương Vũ Sinh.
Hình tượng nữ giới trong tiểu thuyết Lương Vũ Sinh tỏa sáng còn do một nguyên nhân nữa, đó là những hình tượng nữ giới này ít khi bị trói buộc bởi lễ giáo truyền thống và những quy ước hiệp nghĩa, từ đó mà họ ngây thơ phóng khoáng, dám nghĩ dám làm, biểu hiện một cách tự nhiên giá trị tôn nghiêm và tài trí của nữ giới, đồng thời cũng biểu hiện rõ ràng đặc trưng khí chất và tâm lý cá nhân, tránh được sự khái niệm hóa và công thức hóa.
(*) Tác giả cuốn “Kim Dung tiểu thuyết nhân vật đàm”.
Fri, Jan 27, 2012
0 Comments