RSS

vọng

Mon, Apr 21, 2014

0 Comments

Vọng tưởng về bất cứ một điều gì đều sẽ đem đến những hệ lụy, vướng mắc.

Nhưng thôi vọng tưởng, là hủy diệt tình yêu, nghệ thuật.

Buổi sáng tôi tự dưng nhớ đến cuốn Lolita của Nabokov, khi người tình già gặp lại Lo lúc nàng đang có thai. Không gian, thời gian đã khác, gương mặt của tình yêu cũng méo mó dị dạng.

Rồi tôi nhớ đến truyện ngắn (một trong những truyện hay nhất) Người Đàn Bà và Hai Con Chó Nhỏ của Phạm Thị Hoài. Hai người tình gặp lại trong một khung cảnh khác, và họ thất vọng. Vì họ đã hoài vọng quá khứ. Họ đem cảm xúc, không khí, tiếng động, hình sắc vào không gian mới; hiện tại không được như quá khứ, hiện tại phản bội quá khứ; họ thất vọng vì đã trót vọng về quá khứ.

Cũng như vọng tưởng tương lai: một điều sai trái, nên tránh.

Trừ phi bạn làm nghệ thuật. Trừ phi bạn còn muốn yêu.

Cắt bỏ vọng tưởng, sống với giây phút hiện tại, là đích đến hạnh phúc.

Tôi đang làm nghệ thuật, và tôi còn muốn yêu. Thế nên tôi lưu giữ một chút—chỉ một chút thôi—những hy vọng le lói ở cuối một đường hầm, ở đáy một vực thẳm.

Để đó, để làm nhạc làm thơ, và yêu.

Continue reading...

cảm giác

Mon, Apr 21, 2014

0 Comments

Tôi ôm chiếc túi Aunts & Uncles Buddy màu cà phê mà ngủ, cơn sốt đồ da của tôi lên đỉnh điểm. Mà quả thật, chiếc túi quá đẹp, da thơm phức và dẻo như loại da làm yên ngựa. Tanning quá tốt, phụ liệu tinh xảo. Và vừa vặn để ra phố.

Đoạn đầu The English Patient, khi ông bệnh nhân kể về những vết thương và cách người bộ lạc chữa bỏng, là đoạn văn gây ấn tượng mạnh. Mùi da thuộc, mùi cát, mùi những thứ thuốc làm từ xương con công xay nhuyễn, mùi tinh dịch trong lễ tế thần nước, mùi mồ hôi, mùi lạc đà, mùi những hơi thở phập phồng theo nhịp bước.

Năm ngoái tôi đã ôm suốt cuốn này khi viết nhạc phim Quyến Rũ.

Tôi viết nhạc bằng cảm giác mùi hương.

Continue reading...

nghĩ

Wed, Apr 16, 2014

0 Comments

1. Pháp khí: đó là những món đồ tinh xảo, được tạo ra bằng tất cả lòng thành, bằng thân khẩu ý sáng ngời. Chúng đẹp, tốt, nên việc có được chúng, nhìn ngắm chúng, tạo ra một cảm hứng tốt, một năng lượng dương tính. Còn “thiêng” hay không, tôi không biết.

2. Mật chú: đọc lên, những nguyên âm và phụ âm tiếng Phạn/Tạng rung những tần số nhất định, tác động trực tiếp lên não bộ, khiến não giải phóng một số sóng tích cực. Hành trì thường xuyên, đọc và lắng nghe âm vang, sẽ dạy cho não những bài học mới, các neurons hoạt động hiệu quả hơn, nên tinh thần sáng suốt và trí lực mẫn tiệp hơn.

Có thể tham khảo thêm cuốn Mantra Yoga and Primal Sound của Tiến sĩ David Frawley.

3. Các chủng tự: việc viết lại các mẫu tự thiêng liêng (như đã nói, thiêng hay không tôi không biết) đòi hỏi sức tập trung cao độ, thân tâm hợp nhất; các ẩn dụ sinh ra từ các mẫu tự này—chẳng hạn, đây là thứ ngôn ngữ Đức Phật đã dùng, đây là ngôn ngữ của các Lạt Ma—kích hoạt cảm hứng, làm người viết thấy phơi phới hân hoan.

4. Yoga: cải thiện sức khỏe, điều chỉnh các lỗi thân-tâm, làm thần trí dịu lại và tỉnh thức, làm tinh thần vững chãi vô úy.

5. Âm thanh của một bàn tay: âm quyển của lắng im, của nhĩ thức thuần túy.

Continue reading...

tháo bỏ những dính chấp

Wed, Apr 16, 2014

0 Comments

Gần như là lần đầu, tôi thấy thư thái nhẹ nhõm, không chờ đợi, không lo sợ, chính xác là cảm giác không gắn kết với bất kỳ ai, một cảm giác êm dịu tự thân, tỉnh giác minh mẫn từ khi thức giấc đến lúc nhắm mắt ngủ. Trước đây, tôi chỉ thấy vui trong tình yêu. Bây giờ—thì tôi đã nói, lần đầu—không cần tình yêu nào, không cần sự phụ thuộc dù trong tâm tưởng vào bất kỳ ai, tôi cũng vui. Niềm vui dịu nhẹ, an nhiên, bình thản.

Tôi vẫn gặp Dương, vài ngày một lần, ngồi cùng em rất lâu. Đó không phải là tình yêu, không có gì giống thế. Tôi chỉ dẫn cho em điều này điều khác, chụp cho em những bức ảnh, thi thoảng tặng em những món quà xinh xinh nho nhỏ.

Những gặp gỡ khác cũng có xảy ra, là gặp gỡ (Kundera: Une rencontre), không là hẹn hò.

Saigon mưa lúc bình minh và bây giờ, sau giờ yoga buổi sáng của tôi, thì nắng hửng đẹp.

Nước hoa L’acqua di Colonia Thúy Anh tặng, mùi thuốc lá rất tuyệt. Đó là một hiệu nước hoa Ý, do các tu sĩ dòng Dominican giữa thế kỷ 16 làm ra.

Yantra buổi sáng, Thiền giờ ngủ. Viết nhạc. Làm thơ. Chụp. Vẽ. Viết chữ. Thử nước hoa. Thử rượu. Thử xì gà. Êm dịu thế thôi, còn mong gì hơn.

Tôi mệnh Thiên Hà Thuỷ, nghe có vẻ kêu ầm ĩ vậy chứ chỉ là nước mưa. Và nghe đồn—vì không đủ dữ liệu kiểm chứng—đây là mệnh duy nhất “trị” được Thiên Thượng Hoả.

Là mưa, thì phải rơi. Rơi cùng khắp, ruộng đồng hay mái nhà, người hay cỏ cây, không phân biệt.

Bởi vậy, nếu tôi có ngọt ngào từ tốn với ai đó, thì xin đừng nghĩ kẻ đó được ưu tiên. Một vài trường hợp ưu tiên, thì tôi đã nói và biểu hiện trực tiếp cho người trong cuộc. Tôi không có thói quen vòng vèo lấp lửng, “muốn lắm mà làm bộ”, tôi cũng là người ít dùng thủ thuật để chinh phục ai/cái gì.

Các bạn không tin, hỏi Dương thì biết, xem tôi đã bao giờ, đã từng lần nào, phải dùng chiêu thức khi đối đãi chưa, xem tôi có phải mượn gió bẻ măng hay là dương đông kích tây chưa.

Khi nào tôi yêu ai, tôi sẽ nói. Khi tôi không yêu, thì tôi không ưa tỏ ra giống-như-yêu. Chi cho mệt?

Khi tôi thấy thanh thản ở ngoài tình yêu như hiện giờ, là tôi thấy thế, không phải giả vờ vui.

Mùa mưa sắp đến. Là mùa của Thiên Hà Thuỷ đây mà.

Continue reading...

bông hoa

Mon, Apr 14, 2014

0 Comments

Một bông hoa là một bông hoa là một bông hoa? Chưa chắc.

Một bông hoa (màu vàng) là ký hiệu chỉ đường về nụ cười Ca Diếp. Một bông hoa (màu trắng) là ký hiệu chỉ thẳng vào những giấc mơ lạc loài, buồn bã, cô độc. Vậy thì bao nhiêu bông hoa đã hiện hữu từ vô thủy đến vô chung, trùng trùng những ký hiệu ấy, chẳng còn là hoa nữa.

Là ý thức về sự tồn tại của chúng ta. Nỗi buồn của chúng ta. Nụ cười của chúng ta.

Continue reading...

thăng bằng

Mon, Apr 14, 2014

0 Comments

Đi trên bờ vực, nếu bạn tỉnh giác và ý thức được mình đang đi trên mép vực, thì bạn vẫn thăng bằng. Con đường tôi đi—tâm linh và sáng tạo, tinh thần và tình cảm—là một con đường rất hẹp, chỉ có tiến không thể lùi, và khá cheo leo nguy hiểm. Nếu tôi tỉnh giác, vẫn đi được, đi vững.

Tôi đi trên lằn ranh sinh tử phân chia ánh sáng và bóng tối, ngày và đêm, tấn công và hoà hoãn, được và mất, nắm giữ và buông bỏ, thiện và bất thiện, sự thật và ảo mộng. Và tôi biết mình có thể giữ thăng bằng ở đó.

Continue reading...

tối ưu

Mon, Apr 14, 2014

0 Comments

Chúng ta làm gì, từ chối không làm gì; chúng ta yêu thương hay rời bỏ; chúng ta chết đi hay còn sống; chúng ta lựa chọn cách sống này hay cách khác; lịch sử vận động theo hướng nào; văn minh nhân loại tiến triển nhanh hay chậm; sự suy thoái đạo đức hay sự tiến bộ của giống loài; chúng ta trở nên đẹp đẽ hơn hay xấu xí hơn; sự có mặt hay vắng mặt của các thiên tài; những vụ tự sát tập thể của loài linh dương lao mình xuống vực; loài cá hồi bơi ngược dòng đẻ trứng rồi chết; chúng ta ăn gì và từ chối ăn gì; chúng ta làm ra những thứ hay ho đẹp đẽ và đồng thời đẻ ra những trò xấu xa đê tiện: tất cả những điều ấy chỉ là biểu hiện tất yếu của quy luật toàn cục: vũ trụ được lập trình để vận hành như thế. Lý thuyết tối ưu có thể đem ra đây để biện luận, bởi vì chúng ta không nắm bắt được quy luật và hoàn toàn không có khả năng nhìn thấy trước quy luật: mọi thứ đã, đang, sẽ diễn ra là để guồng quay vũ trụ vận hành êm mượt nhất, tối ưu.

Nói cách khác, ngay cả sự tiêu diệt cũng là tiến hóa.

(mặc dù lý thuyết này có thể bị sử dụng một cách càn quấy, e.g., chủ nghĩa phát xít).

Nói cách khác, chúng ta có lòng trắc ẩn, có tình yêu, có sự gắn kết đồng loại, chúng ta làm ra văn chương tươi tốt âm nhạc sáng ngời, vì chúng ta được lập trình để làm những điều đó. Ở những thời điểm đó.

Chúng ta làm nên lịch sử và văn minh—hay là lịch sử và văn minh làm ra chúng ta?

Tôi thiên về điều sau.

Chúng ta tạo ra những giấc mơ của mình, hay là những giấc mơ đã được lập trình để chúng ta tham gia?

Tôi thiên về điều sau.

Chúng ta đóng những vai trò nào đó trong đời sống này, hay chúng ta là những quân cờ trên bàn cờ vũ trụ?

Tôi thiên về điều sau.

Continue reading...

nghề diễn viên

Thu, Apr 10, 2014

0 Comments

Cả một đời, nếu ta cứ phải đóng vai những kẻ khác, thì ai sẽ đóng vào vai chúng ta đây?

Phần nào là hồn vía, phần nào xác thân? Và hồn vía của ai, có phải của các bạn đâu? Thế thì hồn các bạn ở đâu?

Các bạn đóng vai những người hạnh phúc hoặc là bất hạnh, nhưng không đóng vai người cô đơn: vai diễn của các bạn có khán giả, nó không thể cô đơn. Chỉ có con người thật của bạn cô đơn thôi, mà bạn quên mất nó rồi.

Ánh đèn, những bộ quần áo, son phấn, cảnh trí đã chôn vùi con người thật của bạn rồi. Ngay cả trong giấc mơ, bạn cũng không tìm ra nó.

Hồn vía là cánh bướm mỏng mảnh nhất, dễ rách nhất.

Chúng ta cô đơn từ khi chào đời và không cô đơn nữa từ khi bước lên sân khấu. Dù thật sự, không phải là “chúng ta”.

Chúng ta đâu còn tồn tại nữa. Cánh bướm đã rách từ thuở nào.

Continue reading...

tình

Sat, Apr 5, 2014

0 Comments

Tình yêu của tôi, mỗi ngày phải là một hôn lễ cử hành từ sáng sớm đến đêm thâu; mỗi ngày một rộn rã tim, một chan chứa óc; mỗi khắc giờ một hò hẹn bình yên. Trong suốt một kiếp sống, tôi xây đền thờ cho tình yêu an trú.

Continue reading...

từ mùi hương mà ngẫm

Fri, Apr 4, 2014

0 Comments

Nghệ thuật chế tác nước hoa hơn nhau ở chỗ làm thế nào ba lớp hương (top, body, dryout) đuổi theo nhau mà không có đường nối, lớp này mờ lập tức tan nhòa vào lớp kia. Trong nhiếp ảnh, những vùng sáng tối không có lằn ranh rõ rệt được tạo bởi phim mịn hạt và ống kính tốt. Những ống kính rẻ tiền hoặc (và) cảm biến phổ thông, phim chất lượng kém đều cho thấy những đường xếp lớp giật cấp. Nước hoa, nếu các lớp bị giật cấp như vậy, sẽ làm người thưởng thức làn hương đó hoang mang, có khi còn bị sốc: tại sao vừa mới mùi hoa lại nhảy sang gỗ, mới tiêu cay nhảy cóc thành hổ phách!

Trong âm nhạc, các bước chuyển hành hòa thanh phải làm thế nào nghe thuận tai, không hay biết mới là tài tình. Những người học hòa âm đều phải kinh qua các bài tập xây dựng chuỗi hòa thanh liền lạc, không thấy mối nối.

Trong thế giới tình cảm, sự việc xảy ra tương tự. Những mối quan hệ biến đổi giật cục, gãy khúc—ví dụ từ người tình chuyển thành bạn, từ vợ chồng thành đối tác—đều gây khó chịu. Trái tim cũng cần được làm bài tập để thành thục với các sắc thái tình cảm, sao cho sự chuyển biến nếu phải xảy ra (và tất yếu phải xảy ra) thì xảy ra một cách nhu thuận, dễ chịu, dễ thở. Không phải mọi mối quan hệ đều có thể chuyển êm, chắc chắn rồi, vì cần sự đồng thuận và thấu hiểu từ cả hai phía. Và bài tập cho trái tim cũng không thể máy móc áp dụng ở mọi trường hợp, tuy rõ ràng là, ai cũng mong muốn điều êm đẹp.

Sở dĩ những mối quan hệ không êm đẹp được lúc chuyển mình, thậm chí đứt hẳn không còn liên hệ nổi, là vì người ta cứ thích bám vào những tín điều máy móc. Người ta tự đặt ra những quy chuẩn, chẳng hạn bạn thì chỉ thế này, vợ thì chỉ thế kia, khách hàng thì chỉ thế nọ mà không được thế ấy; rồi tự mình mắc bẫy với các quy định. Những người thông minh nhất hóa ra dốt nát nhất: tình cảm mà lại giáo điều, duy ý chí. Những người chuyển “êm” nhất là những người nhạy cảm, có linh giác mạnh và dũng cảm đi theo tiếng gọi của linh giác.

Những mùi hương giật cục không ai xài. Nhạc giật cục không ai nghe. Quan hệ xã hội giật cục thì phí. Chai nước hoa có thể vứt sọt rác, nhạc có thể tắt, người đã đến chẳng ai muốn mất.

Vậy mà cứ mất hoài đấy thôi.

Continue reading...

vấn đề mùi hương

Fri, Apr 4, 2014

0 Comments

Sau khi ôm một người đàn bà, tôi ngửi đôi tay mình và đoán được mức độ trưởng thành tính dục của người ấy. Tôi nói điều này là thật, tôi cảm nhận được thật sự, không hề là cách nói bóng bẩy gợi tình theo kiểu Casanova. Mùi hương—bao gồm thể hương (hương tự nhiên) và thứ nước hoa, dầu gội, sữa tắm, xà phòng, kem dưỡng da—của người đàn bà xác định khá rõ sự gợi cảm, mức độ sang trọng, phẩm cách và sự trưởng thành với tư cách một người nữ. Mùi bé gái khác mùi thiếu nữ dậy thì, mùi đàn bà trưởng thành khác mùi người già. Chắc chắn.

Mùi hương đi thẳng từ mũi vào tim. Yêu một người, là yêu làn hương của người. Ghét một người, ghét cả mùi. Tránh xa những mùi tương tự.

Mức độ trưởng thành về mặt giới tính không thuần túy sinh học. Sinh học, với sự tiết ra của các hormones, chỉ là một phần vấn đề. Khỏe mạnh hay yếu bệnh cũng chỉ là một phần vấn đề. Trưởng thành giới tính liên quan mật thiết đến trưởng thành văn hóa. Bằng trải nghiệm đời sống, một người nữ tích tập các hiểu biết về mùi hương, chọn ra cho mình những mùi hương thích hợp—sự chọn lựa đó hiển nhiên là một chọn lựa văn hóa, nó đem lại cho người nữ một khí chất không trộn lẫn với đám đông, và khi khí chất hình thành một cách toàn diện nghĩa là người ta trưởng thành.

Ngửi mùi hương một người đàn bà, tôi có thể đoán người ấy có mắc chứng lãnh cảm hay lệch lạc tính dục không.

Ngửi mùi hương một người đàn bà, tôi hiểu được tính tình nàng, sở thích nàng, những nét chính trong hành vi và xu hướng sống của nàng.

Diễn giải những điều trên cần rất nhiều giấy mực. Chỉ biết rằng, tôi nhận thấy được. Và càng ngày, các trải nghiệm dày lên, tôi càng nhận thấy rõ hơn, tinh hơn.

Cũng vì thế, tôi tôn sùng mùi hương.

Loài vật ngửi sát đất, mượn đất làm chất lan truyền mùi hương. Loài người đứng thẳng, những homo erectus của hôm nay không còn thính mùi như tổ tiên nguyên thủy, vì vậy chúng ta dùng nước hoa. Chúng ta cần những mùi hương mạnh. Mùi hương dẫn dụ những giấc mơ, như thợ săn New Guinea tin rằng ngủ gối đầu lên những bó cỏ thơm sẽ mơ thấy con đường đi săn vào buổi sáng hôm sau.

Tôi ôm một người đàn bà thơm, mùi hương chỉ cho tôi con đường vào tim nàng.

Continue reading...

mất lòng trước

Sat, Mar 29, 2014

0 Comments

Những khi vụng về trong cư xử, chúng ta hay chống chế bằng câu nói “thôi thì mất lòng trước được lòng sau”. Thậm chí nếu bị trách cứ vì vụng, chúng ta còn gân cổ cao hơn nữa “ừ thế đấy, tôi vậy đấy, lành làm gáo vỡ làm muôi, đây không cần”.

Đã “không cần” thì lấy gì mà được lòng, dù có sau có muộn?

Lịch sự, hòa nhã, tinh tế, quyền biến mới là người có trí, có tâm.

Vì sao cần quyền biến? Là bởi nhiều người trong chúng ta hay áp dụng ẩu chiến thuật “tiên hạ thủ vi cường”, đi trước một nước, pháo đầu và tốt sang sông, tưởng thế là mình trên cơ đối thủ.

Cũng là trên cơ thật, nếu đối phương thực sự là đối thủ. Còn khi chẳng ai đấu với mình, tự mình “hạ thủ” thì cường với ai?

Quyền biến là biết lựa tình huống mà xuất chiêu. Bạn chơi một ván bài, muốn thắng, thì ít nhất bạn cũng phải tìm được người chơi cùng đã. Khi tình huống bằng zero, không có tình huống, bất cứ hành vi nào của bạn cũng là đấm vào không khí, chỉ mỏi tay mình. Cuộc chơi tưởng tượng không có đối thủ, là phản tự nhiên.

Người có trí, có tâm không làm mất lòng trước. Họ làm được lòng cả trước lẫn sau. Chỉ người kém mới không biết lẽ “thuận ta thì sống, chống ta thì chết”—”ta” ở đây là cái lẽ tự nhiên, cưỡng lại tự nhiên, làm trò, thì chết đầu nước.

Mất lòng trước, thì sau đó mất người.

Continue reading...
Older Entries