RSS

ngoan, hư

Wed, Mar 4, 2015

0 Comments

“Anh yêu em và muốn lâu bền bên em, nên anh tránh những mối quan hệ lằng nhằng trăng gió. Anh ngoan tự nguyện. Vì anh đã chán hư.”

Tôi nói với người yêu như vậy. Nhưng đó là tình yêu. Còn hôn nhân cần những chuẩn mực khác.

“Ngoan” trong hôn nhân có thể làm tan nát hôn nhân. Nhiều đôi vợ chồng ngoan hiền đấy, chồng mẫu mực không ăn chơi, vợ hiền thục không se sua, mà họ sống với nhau vẫn cứ không bền. Là vì sao?

Cần những tiêu chuẩn gì để giữ gìn một cuộc hôn nhân, để có thể bên nhau đến răng long đầu bạc?

***

Trước tiên ta hãy thử phân tích vì sao “ngoan” lại làm hư hoại hôn nhân.

Lẽ thường, ai thuận buồm xuôi gió từ đầu cuộc hành trình sẽ không biết quý trọng hạnh phúc bằng những người đã tan nát, đã nếm trải bi kịch. Trai ngoan gái ngoan, chồng ngoan vợ ngoan là những cá nhân suôn sẻ trong đời sống trước khi lập gia đình, chưa từng trả giá cho thất bại, đa phần hôn nhân của họ do người lớn sắp xếp, cài vào nhau như hai mảnh Lego đã được đúc sẵn khớp ngàm, công việc ổn định, kinh tế khá giả. Họ cứ việc “ngoan” sớm vác ô đi tối vác về, vì ngay cả công việc có khi cũng do gia đình định hướng sẵn, cơm dọn sẵn cứ thế mà ăn, đời của họ đã được cha mẹ lập trình, cứ vậy mà sống, không mơ ước, vắng bóng tham vọng, như những tấm ván ép phẳng phiu không có nổi một khe nứt. Họ ngoan vì họ chẳng có cớ gì để hư.

Nhưng mà, ngoan kiểu đó không vui. Đời sống nhạt, thiếu hẳn lãng mạn, chẳng có bất ngờ, đời sống suôn sẻ đến mức khi về già viết hồi ký, chắc tập hồi ký của họ hai trang là hết chuyện để kể. Ngoan “phẳng” rất là không vui. Gia đình được xây nên bởi những người ngoan-phẳng như thế cũng nhạt như chính chủ nhân nó; rồi một ngày đẹp trời nọ, người vợ hoặc chồng chợt nhận ra sự nhạt nhẽo của hôn nhân, thế là họ bùng thoát ra.

Họ không muốn ngoan nữa.

Để trở thành hư, họ phá bỏ không khí phẳng lặng, họ bắt đầu mơ ước thầm kín, họ chuẩn bị cho các kế hoạch riêng, họ xây đắp mối quan hệ xã hội mới, họ đổi việc, nghỉ việc, hoặc phá vỡ toàn diện bộ mặt xã hội vốn có của mình, của chồng con mình. Họ thêm bạn bè, thêm những điểm đến, thêm những cuộc hẹn, càng thêm bao nhiêu càng thấy vợ/chồng mình sao mà chán sao mà ngán bấy nhiêu. Họ nhận ra rằng hôn nhân đã là một sai lầm không trở lui được; họ nhìn thế giới ngoài kia, những người bạn mới quen ồ thú vị quá ồ hấp dẫn quá; họ so sánh người phối ngẫu với kẻ-xa-lạ, ồ một trời một vực. Tấm ván ép phẳng ngày nào nay bắt đầu xuất hiện những kẽ nứt. Kẽ nứt lớn dần. Hôn nhân sụp đổ.

Ngoan tự nguyện hay là hư tự nguyện đều tốt hơn ngoan/hư thụ động. Những người sẵn ngoan do hoàn cảnh thuận lợi lúc chuyển sang bớt ngoan sẽ khuấy động ghê gớm: trẻ không chơi về già mất nết. Thay đổi triệt để con người mình từ một kẻ không hề biết chơi thành kẻ chịu chơi tung tóe, ấy là một bước chuyển mình giông bão, ấy là lột xác, là giết chết con người cũ, là đâm đầu vào thế giới đầy hấp dẫn nhưng cũng đầy vực thẳm. Khi đã “bung”, chính bản thân còn từ chối mình (con người khi xưa của mình) huống hồ gia đình, vợ con, có đáng kể gì đâu. Vậy là hôn nhân tan nát.

Giềng mối gia đình gãy đổ.

***

Thế còn “hư”? Một khi ngoan không giữ được gia đình, thì liệu hư có phải là điều kiện ắt có và đủ cho hôn nhân thành công?

“Hư” chủ động thì nên. Đối nghịch với “ngoan thụ động”, người “hư” là người đã từng trải giông bão, đã kiếm tìm hạnh phúc từ lâu, đã có một đời sống trải nghiệm và đời sống nội tâm phong phú, đã biết “chơi”, biết làm, biết cống hiến và hưởng thụ, biết thương lấy thân mình trước khi giúp đỡ người, biết làm cho cuộc sống chung của hai người phối ngẫu trở nên thi vị hơn (thực ra là bớt nhàm chán hơn), biết gạt bỏ những mối liên hệ vô bổ để ưu tiên cho gia đình, biết đưa đời sống hôn nhân đều đặn như mẫu thêu lên một tầm vóc khác: vui tươi, thân thiện, nhẹ nhõm, nhiều màu sắc. Đời sống tinh thần vui vẻ đã đành, đời sống tình dục cũng phải hấp dẫn. Việc này, người ngoan không làm được, phải trông cậy vào kẻ hư.

“Hư” không có nghĩa là quan hệ bừa bãi, trăng hoa, đua đòi, ăn chơi, nhậu nhẹt. Hư trong ngữ cảnh bài này nên được hiểu là biết sống, biết chiều đãi bản thân, biết chăm lo gia đình, biết chèo chống đưa gia đình qua những thác ghềnh chẳng thể tránh của hôn nhân, biết quý sự bình yên (chứ không phải lặng lờ buồn tẻ), biết khơi mở những khả năng để hai trái tim thân gần hơn, ấm áp hơn (chứ không phải thân thuộc đâm nhờn).

Nói theo một cách hơi khó hiểu chút, “hư” chính là ngoan tự nguyện. Là ngoan hiểu biết, ngoan chủ động, ngoan của người từng trải.

Ngoan của người biết sống.

(viết cho tạp chí ĐẸP, tháng 3/2015)

Continue reading...

58 chữ

Wed, Feb 25, 2015

0 Comments

trong vùng hồi quang của nỗi buồn thăm thẳm mênh mang, tựa lưng vào bờ vực nỗi nhớ anh châm một điếu thuốc mới, nhỏ, khói lặng lẽ bay, anh vẫn cảm thấy cơ hồ một niềm hạnh phúc trầm trầm tỏa hương, ở đó, em và nỗi buồn hóa thành hai chiếc cánh, nâng, dịu dàng, anh.

Continue reading...

tôi ghi nhận những điều thế này

Sun, Feb 22, 2015

0 Comments

Một người thành công và nổi tiếng được trong thời đại của họ, chính là người đã tương tác tốt nhất với môi trường, hoàn cảnh, đã làm chủ tốt nhất các yếu tố khách quan và nương theo các yếu tố này để có những bước tiến thoái hợp lý nhất. Khi viết chân dung một nhân vật, tôi lưu tâm nhiều đến sự việc trên.

Trong một môi trường văn nghệ còn mông muội (thời điểm 1996 - 99), tại sao những Thanh Lam, Hồng Nhung, Mỹ Linh, Trần Thu Hà, Bằng Kiều, Thu Phương lại tỏa sáng? Họ đã tương tác với môi trường sống/làm việc như thế nào? Họ phải hy sinh điều gì, phải trải qua những khủng hoảng nào?

Vì sao Mỹ Tâm nổi lên như một hiện tượng vào cuối năm 2001, vượt hẳn các bạn cùng tuổi và cùng xuất phát điểm?

Sự khác biệt của Ngô Thanh Vân trong rừng các người đẹp (thời 2002) là gì?

Vì sao Thủy Tiên chuyển mình ra khỏi thời kỳ u uẩn (2004 - 06) và thành công?

Và những Tùng Dương, Phương Linh, Hà Anh Tuấn (Sao Mai Điểm Hẹn mùa đầu) tại sao rực sáng hơn những thí sinh còn lại?

Ai chẳng biết muốn nổi tiếng phải có thực tài. Nhưng có thực tài chưa chắc nổi tiếng. Cái tài phải được đặt đúng một guồng quay dương tính. Quay ngược, cái tài bị nghiến nát ngay.

Ngay cả với những người trẻ, chưa có điều kiện bộc lộ khả năng (tài năng nghệ thuật và tài làm chủ môi trường) như Ái Phương, Yu Dương, Thúy Nga, Thanh Tâm, Hoàn Hảo, tôi vẫn dõi theo họ từ điểm nhìn vừa nói.

Continue reading...

(lại) thú chơi

Sun, Feb 22, 2015

0 Comments

Tôi nhắn nhủ các bạn (trẻ) về việc chơi sổ bút và nước hoa xong rồi, hình như các bạn còn hoang mang hơn trước khi nhắn. Đâm ra tôi cũng hoang mang theo.

Vậy nên phải viết thêm:

1. Chơi nước hoa không hẳn là dùng nước hoa. Những kiến thức phổ thông như xịt nước hoa vào đâu cho thơm lâu, các bạn google là ra ngay; và dân chơi nước hoa không quan tâm lắm đến điều này. Chơi nước hoa là chơi với mùi hương, triết lý mùi hương, sự tương tác giữa các mùi, lịch sử hương liệu, mối tương quan giữa khí chất con người với làn hương, vân vân. Giống như chơi máy ảnh, chơi đồ da, chơi đồng hồ, chơi rượu, chơi tem vậy.

2. Để giữ cho thân thể thơm tự nhiên, ngoài chuyện tắm táp tẩy rửa vệ sinh thường thức, còn phải có chế độ ăn uống riêng, các biện pháp detox riêng, các bài tập thở thanh lọc riêng. Cách dễ nhất tiện nhất là uống nước hoa mỗi ngày nhưng ít ai làm.

3. Chơi sổ/bút không có liên hệ trực tiếp đến thuật viết chữ đẹp (calligraphy, penmanship). Calligraphy thì các bạn biết rồi, còn penmanship là dùng ngòi sắt chấm mực viết chữ cursive rồi vẽ hoa hòe chim cá trang trí. Chơi sổ tay (dùng hàng ngày) và viết bút máy nói gọn lại là: dùng sổ để ghi chép thường nhật, vẽ linh tinh, dùng bút máy để giữ tuồng chữ viết tay (handwriting) tinh thuần chứ không phải viết thư pháp.

4. Ngòi bút máy luôn chế tác bằng vàng/hợp kim vàng.

5. Sổ, hoặc dùng sổ handmade với loại giấy ta chọn theo đúng sở thích, cách viết, màu mực, loại bút của ta; hoặc chọn sổ giấy tốt (Rhodia, Cartesio…). Sổ Moleskine để viết bút chì (như E. Hemingway) hoặc bút kim, bút bi ghi nợ.

Nhớ ra thêm gì, tôi sẽ bổ sung.

Continue reading...

ghi rời buổi chiều

Thu, Feb 19, 2015

0 Comments

Thời gian đẹp như nắng giăng lụa trên đường phố, mặt người rạng rỡ và hiền lành, mùi cà phê thân mật gần gũi, Pall Mall cháy đỏ giữa những ngón tay. Hoa quỳ vàng trước cửa Ciao rung rinh ngả nghiêng như những hình nhân giữ ruộng và hôm nay/năm nay đường Ngô Đức Kế không bị ảnh hưởng đường hoa nhăng nhố, yên lặng và dịu dàng như nó vốn vậy, Saigon yên lặng thơm tho như nó vốn vậy. Những buổi sáng nào chiều nào của ngày đã xa, khi tôi còn mắc kẹt trong bi kịch gia đình, tôi vẫn được Saigon và quán xá và bạn bè và sự tĩnh lặng thơm tho an ủi. Lâu rồi mới thấy lại một đường Ngô Đức Kế như thế này, tôi vui. Pall Mall khói sâu hút, nhẹ đầu, tỉnh táo. Tôi viết tiếp những phần còn dở dang kịch bản Chử Đồng Tử. Có những đoạn tắc tị, tôi chưa gỡ ra được. Kệ, cứ để đó, thong thả.

Continue reading...

mùa xuân nào

Thu, Feb 19, 2015

0 Comments

Ngược dòng thời gian về tám năm trước, buổi sáng mùa xuân như thế này, Saigon cũng đã hết lạnh như hôm nay, tôi ngồi ở Illy cafe với Chu Toàn, Ngọc Mai, Hà Thanh, Spicy, Phong, những người thuở đó tôi hay gặp. Mùa xuân và tôi siêng năng hơn bây giờ, đi đâu cũng chịu khó tha chiếc Pentax 645N nặng nề cồng kềnh. Chiếc máy tôi mua của Đức Đống Đa cuối 2005, chụp Tết 2006, chụp liên miên cả năm, cả những bộ ảnh studio chụp Từ Hiền Trang cũng bằng Pentax. Những kiểu ảnh tôi chụp cho Thanh, Mai vào mùa tết 2007 là sau cuối, để rồi tôi chán khổ 6×45 và từ đó đến nay không bao giờ ngó ngàng đến format dở ông dở thằng ấy nữa. Xuân 2007 Saigon ánh sáng đẹp, nhiều nắng, lòng xanh ngắt một màu hy vọng và túi rỗng. Chúng tôi thường ngồi Illy những buổi chiều, ngồi Juice Mạc Thị Bưởi những sáng thanh khiết, thi thoảng vào I-Box nếu tôi có những cuộc hẹn với Q. Mùa xuân đó tôi soạn nhạc cho phim Hoa Dã Quỳ, hoàn thành debut album Mùa Mới Cho Em của Từ Hiền Trang và viết sách Những Ghi Chép Vụn. Tôi làm việc tận lực vì vừa thoát khỏi những năm bi kịch, vì túi rỗng và vì yêu. Và 2007 xứng đáng là một giai đoạn để nhớ mãi, tôi thấy năm nay 2015 có nhiều điểm tương đồng với nó.

Vì vậy tôi ghi lại.

Tuổi sinh học chẳng ai xoay ngược được. Tuổi tinh thần, nhất là của một nghệ sĩ, thì mãi mãi ở vào mùa xuân hai mươi.

Ngày vừa hai mươi
Em ùa vào đời
Đời vừa hai mươi xanh lạ.

Continue reading...

ở tuổi bốn chín

Wed, Feb 18, 2015

0 Comments

“Bốn chín chưa qua, năm ba đã tới.”

Tôi bước vào tuổi bốn chín, tuổi hạn, tuổi tiểu vận đắc Thái Tuế, tuổi toan-về-già. Chẳng lo âu gì, tôi từ mấy năm nay đã thuận lòng người lòng trời mà sống, có khi thuận mình chiều mình mà sống nữa. Vui đầy, buồn đủ, cam go không thiếu, hanh thông may mắn có thừa. Nói toan về già là một cách tự trào mà thôi, giờ sáu mươi tự thán già tôi còn cười mũi. Mẹ tôi gần tám mươi vẫn gánh vác những trách nhiệm cụ tự cho là cần. Vẫn còn thấy mình có trách nhiệm với đời sống, là vẫn trẻ.

Năm cũ, tôi làm việc ổn, nhiều, tuy không miệt mài dốc sức như 2013. Năm cũ, tôi chơi cũng nhiều, làm bad boy vui vui một chốc, rồi chán. Uống nhiều, ăn nhiều, yoga nghiêm cẩn, thiền quán không gián đoạn ngày nào, yêu nhiều và không gián đoạn phút nào. Năm ngoái, tôi gặp H.

Ở tuổi bốn chín, người ta nên làm gì và nên tránh gì? Bạn muốn có vài gợi ý, thì cứ google. Riêng tôi cho rằng chỉ nên tránh làm điều ác điều hại người, còn thì muốn làm gì cứ làm. Đừng e dè sợ hãi. Đừng trốn lánh ngủ đông chờ cho hết năm hạn. Hãy sống vui, sống khỏe, sống tích cực. Hãy yêu thương thật nhiều. Hãy cho đi thật hết.

Bởi thế lịch 2015 của tôi kín đặc. Hai dự án sách, một dự án nhạc kịch, chăm lo cho H., hướng dẫn vài học trò, chụp ảnh đều đặn, dạy yoga và nghiên cứu tiếp phân tâm học. Chữ Phạn, tiếng Tạng. Đặc kín, tôi đã nói.

Tại sao không? Tại sao phải chùn bước, trở lui, né tránh? Ta cứ thuận dòng chảy mà thả thuyền, ta cứ ung dung thư thái mà đón nhận những cơn gió, cả gió độc lẫn gió lành. Ta cứ vui, cứ mỉm cười, cứ mở những món quà trời/người đem tới. Con thuyền thả theo dòng, nó cứ trôi xuôi thế thôi, dù nó còn mới nguyên hay rách nát, thì vẫn là thuyền của ta. Mặc nhiên là của ta.

Ta sinh ra với một chiếc thuyền lành. Ta trôi đến chung cuộc trên chiếc thuyền ấy. Một chiếc ấy thôi, không thể đổi. Lành rách mặc lòng, ta vẫn cứ yêu con thuyền đời đã trao tặng.

Càng sống, tôi càng thấy mình cần yêu thương nhiều hơn. Nhất là biết thương mình. Nhất là biết thương kẻ thù.

Tôi chào năm mới bằng nụ cười an yên nhẹ nhõm.

Continue reading...

đặng thị nhu

Wed, Feb 18, 2015

0 Comments

Sáng mùa xuân ngồi góc phố Đặng Thị Nhu thật sung sướng. Con phố ngắn như ngõ Bảo Khánh ở Hà Nội, không xô bồ du khách, chỉ thi thoảng bị những xe bus kêu quang quác như quạ làm phiền một chút, còn xe khách đường dài đỗ dọc phố những ngày này vắng bóng. Về quê. Saigon trở lại đúng Saigon.

Đặng Thị Nhu, con phố của niên thiếu, lang thang mỗi chiều chợ sách cũ, cà phê vỉa hè, đọc mê mải, thuốc lá đốt nghi ngút như nhang muỗi; Đặng Thị Nhu nuôi tuổi trẻ tôi những chiều chủ nhật đầy nắng, những sáng chủ nhật mù bụi mùa hè, những ngày tháng rách rưới đem từ điển ra bán lấy tiền mua thuốc lá và mua những tập nhạc cổ điển, mua dây đàn. Ba trăm mét đường ngày ấy chật ních hai dãy quầy sách, bãi gửi xe đạp hai đầu Calmette - Ký Con, tôi đi đến mòn chân. Đặng Thị Nhu sớm xuân nay ngồi ở một tiệm cà phê nhỏ xinh tên là Gu Saigon, ngó qua phía đối diện một tiệm khác đang đóng cửa, Elysium, tiệm bán sô cô la Elenoir cũng đang đóng cửa, những khách sạn mini san sát, tiệm bán rượu vang và nhà hoa quả, vỉa hè hẹp vừa đủ chiều dài chiếc Vespa, tôi nhẩm lại, thế mà đã ba mươi lăm năm.

Đầu kia, Calmette, tường rào vẽ hoa đào giấu đi khu công trường chẳng biết bao giờ xong. Đầu này, Ký Con, ngôi nhà cổ của ông Nguyễn Văn Hảo vẫn còn đó, chữ Le Comptoir đắp nổi, tường nắng xiên đẹp khôn tả.

Tôi phết mứt cam lên bánh mì nướng. Cà phê mới rang thơm lựng. Thơm từng tấc lòng.

Tôi hút Peace, thuốc lá Nhật, bạn tặng.

Ba mươi lăm năm trước, tôi hút Hoa Mai, thuốc “củi”, nặng và hôi nồng. Chỉ có sách là thơm.

Thì bây giờ và bao nhiêu năm nữa, sách vẫn thơm.

Continue reading...

yêu quê

Mon, Feb 16, 2015

0 Comments

Yêu quê hương, ấy là bỏ quê mà đi, nhìn quê từ một khoảng cách, như những người tình cần tách khỏi nhau để nhìn nhau chín chắn hơn, sáng suốt hơn, khách quan hơn.

Yêu quê hương, ấy là sống trong lòng quê hương nhưng phá vỡ các quy chuẩn truyền thống, gạt bỏ những thông lệ, lập ra thang đo mới cho riêng mình.

Trường hợp 1, là cắt lìa về mặt địa lý. Trường hợp 2, bứt lìa về mặt nhận thức.

Sự từ bỏ nào cũng đau đớn như thể đau hậu phẫu, nhưng đau chứ không hại. Cái hại của tình yêu quê mù quáng là ở chỗ ta chìm đắm vào những tập quán, những tư tưởng, những sinh hoạt ngỡ như hoàn toàn tự nhiên mà thật ra phản tự nhiên. Phản tự nhiên bởi vì chúng ta quên bẵng đi năm nay là 2015, đã sang thế kỷ 21 được 15 năm; chúng ta vẫn hành xử như ở đầu thế kỷ mười chín.

Từ bỏ gia đình khi vẫn sống dựa vào gia đình là chuyện không thể. Chỉ trích thói hư tật xấu quê mình khi vẫn hớp từng ngụm không khí quê hương là chuyện không công bằng. Bạn phải có nguồn dưỡng khí khác, năng lượng khác, sức mạnh khác, vị trí khác, nhận thức khác.

Sống nửa thế kỷ Saigon, tôi biết Saigon có bao nhiêu ưu điểm; và đâu là những nhược điểm không thể khắc phục, những què quặt không thể cải thiện.

Tôi yêu gia đình nhưng xem gia đình như “vật ngoại thân”. Tôi yêu Saigon nhưng không hùa theo những thói tục quê kiểng của nó.

Vấn đề là tu tập để nâng cao và giữ vững quan điểm của bạn thôi.

Continue reading...

à ừ thì tết

Mon, Feb 16, 2015

0 Comments

Tết, chữ Hán là tiết; vậy thì Việt vốn không có tết, bày ra tết là vay Tàu.

Tết dương lịch, đúng ra phải gọi là lễ mừng tân niên, thì vay Tây.

Chúng ta học làm thì chậm, học chơi lúc nào cũng nhanh và luôn chơi dữ hơn phiên bản gốc.

Tết hay không, mặc kệ, tôi vẫn làm việc bình thường. Tôi nói với nhân viên, đứa nào đòi ăn tết thì cho nghỉ việc luôn, tha hồ ăn cả năm.

Thử nghĩ mà xem, vừa mới ăn Giáng Sinh/Tết tây xong, giờ tiếp tục nghỉ lầy lội tết ta, rồi chưa kịp hoàn hồn sẽ nghỉ tiếp 30/4. Vậy thì lúc nào làm việc?

Đường Nguyễn Huệ năm nay may mắn không ô nhiễm nắng chiếu lung linh muôn hoa vàng.

Plan trong tuần tới của tôi: viết kịch bản văn học cho Chử Đồng Tử để nhóm làm dự án hiểu được nội dung vở nhạc kịch.

Tôi cũng đã tìm được những tiệm cà phê không đóng cửa, không nhuôm nhoam, để làm việc những ngày gọi là tết.

À ừ thì cứ tết đi.

Continue reading...

bốn giờ mười lăm phút

Wed, Feb 11, 2015

0 Comments

Trong thứ ánh sáng lễnh loãng của ngày chưa rạng, của đêm sắp tàn, tôi nằm co người rút chân theo tư thế bào thai yoga, tận hưởng cái lạnh nhè nhẹ dễ chịu cái ấm áp lan tỏa của chăn gối khi máy lạnh đã tắt, tôi nghĩ về những chặng đường tất yếu mỗi nghệ sĩ phải đi qua—dù hắn chọn lối nào, dễ dãi hay khó khăn, độc sáng hay phổ thông—và những chông gai cạm bẫy, những mất mát những vết thương hắn tích lũy trên con đường đó, tôi nghĩ về mình, về những học trò tôi đã dạy, về những học trò tôi sắp dạy, về những người tôi từ chối cung cấp dẫu là một chút năng lượng nhỏ nhất, tôi nghĩ về tháng ngày bận rộn trước mặt. Về cái cách có phần quyết liệt, điên rồ nhưng không thể thiếu nhẫn nại mà tôi vẫn ép buộc học trò tôi phải theo, nếu muốn có một sự nghiệp dài, chắc khỏe, vững chãi. Tôi nghĩ về bản thảo cuốn sách kế tiếp (Họ Hiện Diện) tôi sẽ thực hiện từ giờ đến hết tháng Tư, về những câu hỏi sẽ đặt ra cho tất cả các nhân vật cùng trả lời, chẳng hạn bạn có thường nhớ được những giấc mơ của mình không, bạn cảm thấy phấn chấn vào thời điểm nào trong ngày, nếu cho bạn ngắm lại một bức chân dung của mười năm trước bạn nghĩ gì, mùi hương nào bạn thích nhất, màu sắc thế nào làm bạn mệt mỏi, những câu hỏi chung chung vô thưởng vô phạt đó tôi sẽ đặt cho họ, để lách một lưỡi dao mổ thật mảnh vào vô thức của họ, rồi đây người đọc tinh ý sẽ nhận ra sự khác biệt giữa những cung hoàng đạo, rồi đây người đọc sẽ thấy chẳng phải chòm sao nào cũng sinh ra nghệ sĩ. Và tôi nghĩ về những chân dung sắp chụp: ai đây? Mỹ Tâm, Ngô Thanh Vân, Trần Thu Hà, Quang Dũng, Đan Trường, Thanh Thảo, những người mới hơn trẻ hơn như Tiêu Châu Như Quỳnh, Nguyễn Thúy Nga, Phan Lê Ái Phương, ừ tại sao không? Bây giờ là bốn giờ mười lăm phút rạng sáng 11 tháng 2, ngày âm lịch trùng 23 Tết, ông Táo cưỡi cá chép về trời, tôi nghĩ về những được mất những giấc mơ vui những cơn mộng buồn mình đã có bao nhiêu ngày tháng đó, và tôi trở dậy. Một ngày đang đến, ngày nào thì cũng đến và cũng tàn lụi, duy chúng ta, nghĩa vụ của chúng ta là tiếp tục mơ miên viễn, không gián đoạn, cho tới tận lúc nào hơi thở nghỉ tắt. Đâu ai có quyền giết đi giấc mơ.

Continue reading...

dịu dàng này

Tue, Feb 10, 2015

0 Comments

Chat với K., em nhắc thời 2004, mới đó mười một năm rồi và em nói nếu ngày đó chúng ta yêu nhau thì sao. Tôi nhớ buổi chiều chụp cho em để làm bìa đĩa, phim dương bản 35mm, Nam Trung makeup, căn gác của anh Tiến Chỉnh mờ tối rất khó chụp, ngoài trời u ám. Ánh sáng trộn trạo lẫn lộn âm dương, năm đó năm biến động, tôi chẳng thể nào vui và ảnh vì thế cũng xộc xệch. Được cái máy tốt, phim tốt, nên ảnh dùng được. Mười một năm, K. tiến một bước dài. Em nói em học tôi mà vì ngốc quá nên học mãi chưa hết ngón tay cái của tôi; tôi bảo rằng em có lối đi của mình cần gì học nhiều. Em nói em giữ tình cảm nguyên vẹn không sút giảm chút nào, chừng ấy năm; và tôi nói rằng yêu nhau thì đã chắc gì vui, những người tính cách giống nhau yêu nhau chẳng bền, và khi không còn yêu nữa lại mất thêm một thời gian (có thể năm bảy năm) để đối đãi với nhau thong thả như hai người bạn. Vậy nên cứ vậy, vậy nên cứ vậy cứ vậy có phải vui không.

dịu dàng này ta hôn tóc em
dịu dàng này tóc thề
xanh như mây và rối như tơ
cho môi hôn run thế
nhẹ nhàng này chân son bước đi
nhẹ nhàng là cánh hồng
nhẹ nhàng kìa thướt tha tiên nga
nhẹ nhàng là hoa.

Thong thả, từ tốn, lâu bền và sâu đậm, chả hơn ư?

Continue reading...
Older Entries